Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343129

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3129 lượt.

gánh chịu!"
"Cô câm miệng lại cho tôi !"
"Tôi biết ngài muốn bảo vệ cô ấy , nhưng nếu như cô ấy đã quyết định gả cho ngài , thì ngài nên để cô ấy chuẩn bị tinh thần để gia nhập hắc đạo , hơn nữa cô ấy cũng đã có con với ngài , nên rõ ràng mình bây giờ đang ở vị trí nào , hơn nữa cũng rõ ràng bổn phận của mình , còn . . . . ."
"Tôi nói cô câm miệng cho tôi !" Mặc Tử Hàn tức giận gầm nhẹ.
Thủy Miểu ngưng nói , hai mắt tức giận nhìn chằm chằm hắn.
Mặc Tử Hàn chống lại hai mắt của cô , lửa giận trong lòng từ từ dang lên , quả nhiên không nên giữ cô ở lại , mặc dù người phụ nữ này đã mấy lần cứu mạng của hắn , nhưng giống như lời cô vừa nói, đã gia nhập hắc đạo , nên biết bổn phận của mình , cô ấy đã từng là hộ vệ bên cạnh hắn , ngăn đao cản súng cho hắn , thân làm thuộc hạ của hắn làm như vậy cũng là phải , đây đều là trách nhiệm của cô , nhưng khi nhìn vết thương trên người của cô , trông thấy cô thống khổ , hắn nhất thời lại không đành lòng , tóm lại bất kể như thế nào , nói hắn máu lạnh vô tình cũng được , nói hắn là người vong ân phụ nghĩa cũng chẳng sao , cái gì cũng được . . . . Hắn không thể giữ cô ở lại nữa !
"Cô đi đi, lập tức dọn hành lý , lập tức từ đi khỏi nơi này !" Hắn lạnh lùng ra lệnh , tuyệt tình mở miệng.
Thủy Miểu khiếp sợ!
"Ngài muốn tôi rời đi ? Ngày muốn đuổi tôi đi ?"
"Đúng !"
"Rõ ràng ngài đã đồng ý để tôi ở lại!"
"Tôi đã để cô ở đây gần một tháng , cô còn chưa thỏa mãn?"
"Tại sao? Tại sao lại muốn đuổi tôi đi? Cũng bởi vì tôi nói mấy câu đó với cô ấy sao? Tôi nói có gì không đúng chứ ? Tôi làm sai chỗ nào sao ? Chẳng lẽ ngài muốn lừa gạt cô ấy cả đời sao ? Chẳng lẽ ngài cho là ngài còn cơ hội thoát khỏi cái địa ngục tràn đầy máu tươi này sao ?"
"Câm miệng!" Mặc Tử Hàn tức giận.
"Tôi không muốn , tôi phải nói , lần trước ngài lên kế hoạch bị Chung Khuê phát hiện , hắn đoạt một nửa cổ phần của tập đoàn King , bây giờ ngài đã không thể nào có cơ hội thoát khỏi hắc đạo nữa rồi , mà một ngày nào đó Tử Thất Thất sẽ phải tiếp nhận "Huyết Tế" , cô ấy nhất định phải dùng đôi tay thuần khiết của mình để giết người , nếu không đời này cô ấy cũng không thể nào danh chánh ngôn thuận làm phu nhân của Mặc Tử Hàn!"
Đột nhiên!
Lời nói của Thủy Miểu vừa dứt , Mặc Tử Hàn liền vươn tay phải của mình ra , chế trụ lấy cái cổ mảnh khảnh của cô , sau đó từ từ dùng sức , nâng cổ của cô lên đồng thời cả người cô cũng nâng lên theo. Hô hấp của Thủy Miểu trong nháy mắt bị ngưng lại , cổ càng ngày càng đau đớn, mà hai chân của cô cũng chầm chậm ly khai khỏi mặt đất , cả người lơ lửng ở trên không trung , ngay cả kêu cũng không kêu được.
"Vừa rồi rõ ràng tôi đã bảo cô ngậm miệng lại, nhưng cô lại dám không nghe tôi nói ? Chẳng lẽ cô đã quên quy củ của hắc đạo rồi sao? Còn dám Dĩ Hạ Phạm Thượng , cô muốn vào địa lao chịu sự trừng phạt sao ? Vậy thì cô cứ như vậy để tôi bóp chết ?" Mặc Tử Hàn hung hăng nói, hắn tức giận nhìn chằm chằm cô, không có chút mềm lòng.
Thủy Miểu nhìn khuôn mặt tức giận của hắn , trong lòng hoảng sợ , cô lập tức dùng một ít hơi sức còn lại lắc đầu một cái.
"Nếu không muốn, thì cô phải nhớ kỹ lấy chuyện ngày hôm nay cho tôi , nếu như còn tái phạm lần nữa, tôi sẽ tự tay cắt cổ của cô , cho cô xuống địa ngục , mà phục vụ Diêm Vương!" Mặc Tử Hàn lạnh lùng cảnh cáo.
Thủy Miểu lập tức gật đầu, mà tầm mắt của cô mơ hồ đã thay đổi , thật giống như sắp tắt thở.
Mặc Tử Hàn nhìn cô gật đầu , đột nhiên buông lỏng tay ra, thân thể của Thủy Miểu trong nháy mắt rơi xuống , hai chân mới vừa chạm đất, hai đùi liền mềm nhũn ngã trên mặt đất , cũng không ngừng ho khan, hô hấp từng ngụm từng ngụm .
"Khụ khụ khụ. . . . . . Khụ khụ khụ. . . . . . Khụ khụ khụ khụ khụ. . . . . ."
"Lập tức cút khỏi nơi này, không cho phép cô xuất hiện trước mặt của Tử Thất Thất , hơn nữa cô phải ghi nhớ thật kỹ những lời mà tôi vừa nói, càng phải biết rõ , tôi là thủ lĩnh của hắc đạo , mà cô là thuộc hạ của tôi , đều phải vì tôi mà làm bất cứ chuyện gì , tôi cũng không có nợ cô cái gì cả, đừng tưởng rằng cô với người khác là không giống nhau , cũng đừng cho là cô có thể kiềm chế tư tưởng của tôi . . . . Nếu như tự cho mình là thông minh , thì cũng là tự đi tìm rắc rối mà thôi !" Mặc Tử Hàn lạnh giọng nói , nói xong liền sải bước về phía cửa phòng.
"Điện. . . . . . Điện hạ. . . . . ." Thủy Miểu thở mạnh lập tức mở miệng gọi.
Mặc Tử Hàn im lặng dừng lại.
"Ngài . . . . . Ngài còn nhớ mười năm trước ngài đã đáp ứng chuyện của tôi không ?" Cô hỏi.
". . . . . ." Mặc Tử Hàn trầm mặc hai mắt hơi nhíu lại .
"Ngài đã quên rồi sao ? Mười năm trước ngài đã thề trước mặt tôi , ngài đã quên thật rồi sao ? Vậy là ngài muốn quỵt nợ?"
"Tôi vẫn nhớ !"
"A . . . . ." Thủy Miểu vui vẻ cười , mặc dù giọng có chút khàn khan , nhưng cô còn là vui vẻ nói "Vậy thì tốt. . . . . Nhớ là tốt rồi. . . . . . Ngài nhớ là tốt rồi. . . . . ."
Mặc Tử Hàn không muốn nghe cô nói nữa , cũng không muốn nghe thanh âm của cô nữa , tiếp tục đi tới cửa phòng , sau đó đưa tay mở cửa ph


Polaroid