XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343106

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3106 lượt.

ực tiếp lạnh lùng đi vào biệt thự.
Khóe miệng Mặc Thâm Dạ khẽ mỉm cười, đưa lưng về phía hắn khẽ lớn tiếng nói, "Mặc dù anh không rõ lắm em tại sao muốn đem Tử Thất Thất giấu đi, nhưng, nếu như em không phải nhanh đem cô ra ngoài, có thể sẽ hỏng bét a!"
Mặc Tử Hàn căn bản cũng không có để ý lời của hắn, trực tiếp đi lên lầu.
Hai mắt Mặc Thâm Dạ khẽ liếc về phía sau, sau đó liền ôm Phương Lam sải bước ra khỏi biệt thự.
※※※
Lối đi bộ, Mặc Thâm Dạ ngồi ở ghế lái, sau khi đánh Phương Lam ngất xỉu, không tới 20\' Phương Lam đã tỉnh lại, sau cổ đau đớn khiến cô dùng sức cau chặt chân mày.
Hai mắt Mặc Thâm Dạ nhìn kiếng chiếu hậu, trên mặt là nụ cười bất cần đời, "Thật không hỗ là Tiểu Lam lam, nhanh như vậy đã tỉnh, xem ra trước kia anh huấn luyện em thật không uổng phí!"
Phương Lam trầm mặc từ sau xe ngồi dậy, mặt nhìn đêm khuya.
Sống lưng Mặc Thâm Dạ không khỏi có chút rét run.
"Anh cho rằng như vậy có thể ngăn cản em?" Phương Lam lạnh lùng mở miệng.
"Anh cũng không phải muốn ngăn cản em, chỉ là em nói ba không chết, cho nên anh cảm thấy chúng ta cần cẩn thận tra rõ, sau đó sẽ xử lý chuyện này!"
"Cái này và cái đó là hai chuyện khác nhau, hơn nữa em không cần cùng anh điều tra, giống như anh là hiếu tử, em ghét nhất, em cũng không muốn nhìn thấy anh, gặp lại!" Phương Lam đột nhiên tức giận nói, đột nhiên mở cửa xe, trong khi xe vẫn còn chạy, nhảy xuống xe.
"Lam Lam ——" Mặc Thâm Dạ sợ hãi kêu.






Oan gia ngõ hẹp, tiểu Húc Húc, nạp mạng đi!
Mặc Thâm Dạ hoàn toàn không nghĩ đến Phương Lam lại nhảy khỏi xe, mà cô ấy mới tỉnh lại sau hôn mê, chỉ sợ. . . . . .
Hắn vội vã dừng ngay lại, quay đầu nhìn về đằng sau!
Phương Lam chân vừa chạm đất thì thân thể đổ về phía trước, sau đó lăn 3 vòng trên đường, khi hết đà thì một chân quỳ xuống đất cực xinh đẹp, ổn định dừng lại.
"Lam Lam --"
Phương Lam bước chân đi, ngạo mạn tới chỗ chiếc xe kia.
. . . . . .
Một mặt khác
Mặc Thâm Dạ tìm hồi lâu trong cửa hàng bách hóa, nhìn khắp bốn phía, cũng đi tới mấy cái cửa hông, nhưng dòng người quá nhiều, hắn căn bản là không tìm thấy Phương Lam.
"Đáng chết!"
Sau khi tìm gần mười phút, hắn chỉ có thể tức giận mắng, bởi vì đã thật rõ ràng, Phương Lam trốn thoát, hiện tại cô ấy không phải đã tới chỗ Mặc Tử Hàn rồi đấy chứ? Nếu bọn họ gặp mặt nhau, cứ theo tính cách Phương Lam nhất định sẽ náo loạn đến long trời lở đất, cô gái ấy tính cách từ trước đến nay đều nóng nảy, nhất định sẽ xảy ra chuyện lớn.
"Haizz. . . . . ." Hắn thở dài thật sâu, sau đó tiêu sái bước ra khỏi cửa chính, chuẩn bị chạy về Mặc gia ngăn cản trận hạo kiếp này.
Mà cũng thật hay, hướng hắn lại xe đi lại ngược với hướng Phương Lam bị mang đi. . . . . .
※※※
Chung trạch
Chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước cửa chính biệt thự, bốn cửa xe đồng thời mở ra, bốn người đàn ông mặc âu phục đen cùng bước xuống, mà Phương Lam đợi sau khi bọn họ ra thì mới bước xuống, đôi mắt nhìn căn biệt thự kiểu Trung Quốc đã từng tới một lần này.
Phương Lam tươi cười tà ác, hai mắt lộ ra mũi nhọn lợi hại.
Lão hồ ly này đúng là cẩn thận, chẳng qua là một cô gái thế mà lại dùng tới 4 người đàn ông cường tráng, chẳng lẽ ông ta biết thân phận của cô rồi sao?
. . . . . .
Thư phòng lầu hai
Chung Khuê khí phách ngồi ở bàn viết, hai tay gấp xếp đặt trên quải trượng đầu chim ưng, mắt thì nhìn cửa phòng đối diện, bỗng. . . . . .
"Cộc, cộc, cộc!"
Tiếng gõ cửa vang lên, trên khuôn mặt ông ta lộ ra nụ cười đắc ý.
"Vào đi!"
Ra lệnh một tiếng, cửa thư phòng lập tức mở ra, Phương Lam bị bốn người đàn ông vây quanh đứng trước cửa.
Đôi mắt sáng ngời của cô nhìn đôi mắt giảo hoạt của ông ta, hai người đều ẩn ẩn cười tà ác, trong lòng đều có âm mưu tính toán của riêng mình.
"Phương tiểu thư, mời vào!" Chung Khuê dùng giọng thương thúy của bản thân mời cô vào.
Phương Lam không có nửa phần khiếp đảm, rảo bước vào phòng rồi đi tới trước mặt ông ta, 4 bảo tiêu áo đen cũng cùng vào đứng đằng sau cô.
"Tôi nhớ ông gọi là Chung Khuê phải không? Hình như tôi cũng không có quen biết ông, ông tìm tôi có chuyện gì đây?" Phương Lam cố ý giả ngu hỏi.
"Tôi. . . . . ."
"Đợi chút!" Phương Lam cố ý chặn lời ông ta lại, sau đó nghiêm túc nói, "Tuy rằng tôi không biết ông tìm tôi có chuyện gì, nhưng nếu ông muốn hỏi tôi vấn đề gì thì một vấn đề là 1000 đồng, nếu ông muốn tôi giúp việc gì đó thì một việc là 10k đồng, nếu hai việc đấy đều không đúng thì tôi cứ dựa theo tầm quan trọng của câu nói mà tính giá. Ông cảm thấy. . . . . . Như vậy OK chứ?"
Chung Khuê nhìn khuôn mặt tươi cười như ánh mặt trời của cô, mày hơi hơi nhăn lên.
Ông đã tìm người điều tra cô gái này, cô ta là cô nhi, được người khác nhận nuôi, từ nhỏ đã là bạn tốt của Tử Thất Thất, có cái đầu rất thông minh, tuổi còn trẻ đã làm đến giáo sư trường y, chuyên khoa tim mạch và khoa tâm lý, từng làm công ở khách sạn Rich của Bách Hiên, là một người tương đối bình thường,