Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3053 lượt.
của hắn.
Đây là con trai hắn cungd Tử Thất Thất sinh, như vậy năm năm trước Tử Thất Thất sinh hạ chính là sinh đôi sao? Cô quả nhiên không có chết, coi như ban ngàỳ nói xa vời, nhưng là hắn biết, cô nhất định sẽ không chết, nhất định, nhất định, sẽ không chết.
"Con trai của ta. . . . . ." Hắn nhẹ giọng gọi, dùng tay vừa mới véo qua tay hắn, nhẹ nhàng vuốt ve hai gò má của hắn, nói, "Thật xin lỗi, vừa nãy đối đãi với con thô lỗ như vậy, thật xin lỗi. . . . . . Thật thật xin lỗi. . . . . ."
. . . . . .
Một giờ sau.
Mặc Thiên Tân đã tới phòng làm việc trên tầng cao nhất tập đoàn King, thuốc mê trên người cũng hoàn toàn tản đi, Thổ Nghiêu cũng đã tỉnh lại, thuốc trên người cũng đã hoàn toàn thối lui, mà lúc này, Mặc Tử Hàn cùng Mặc Thiên Tân cũng ngồi ở bên giường nhìn Mặc Thiên Ân nằm ở trên giường, chờ đợi hắn tỉnh lại.
Chợt, Mặc Thiên Ân hơi cau mày, đôi môi mím thật chặt, cũng không có bất kỳ tiếng rên nào, sau đó hắn chậm rãi từ hôn mê thức tỉnh, mở ra hai mắt của mình, nhìn Mặc Tử Hàn cùng Mặc Thiên Tân.
Quả nhiên vẫn bị thất bại.
Hắn trầm mặc nhìn bọn họ, sau đó chậm rãi từ giường ngồi dậy.
Mặc Tử Hàn nhìn đôi mắt tương tự Tử Thất Thất, chợt hơi cười cười, dịu dàng nói, "Con tên là gì?"
Mặc Thiên Ân chợt có chút kinh ngạc.
Còn tưởng rằng hắn vừa mở miệng sẽ hỏi vị trí của mẹ, không nghĩ tới hắn thế nhưng lại hỏi tên tuổi mình. Điều này nói rõ, hắn còn là rất quan tâm đứa con trai này sao?
"Mặc. . . . . ." Hắn nhẹ nhàng mở miệng, nói : "Mặc Thiên Ân!"
Mặc?
Quả nhiên là phong cách Tử Thất Thất.
"Mặc dù có chút kỳ quái, nhưng là. . . . . . Có thể nói cho ta biết, Thiên Ái là anh trai, con là em trai sao?"
"Là anh trai, mẹ nói mặc dù là sinh mổ, nhưng mà con lại ra đời sớm mười lăm phút!" Mặc Thiên Ân vô cùng bình tĩnh trả lời.
"Nguyên lai là anh trai a!" Mặc Tử Hàn mỉm cười nhìn hắn, đột nhiên đưa ra tay của mình, nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu của hắn, sau đó dịu dàng nói : "Cám ơn con năm năm này vẫn ở cùng với Tử Thất Thất, có con ở đây, có lẽ cô không như vậy tịch mịch!"
Nghe được hắn nói như vậy, Mặc Thiên Ân đột nhiên đưa ra tay của mình, gạt tay của hắn ra, tức giận nói, "Rõ ràng cái gì cũng không biết, cũng không cần nói lung tung!"
Mặc Tử Hàn kinh ngạc, tay nâng ở giữa không trung.
"Này! Anh nói em không phải muốn quá kiêu ngạo rồi !" Mặc Thiên Tân đột nhiên bất mãn mở miệng, giận dữ nói : "Cha cũng muốn biết cuộc sống năm năm nay của hai người, nhưng là hai người mai danh ẩn tích, làm sao cha biết được? Hơn nữa năm năm trước. . . . . ."
"Thiên Tân!" Mặc Tử Hàn đột nhiên gọi, cắt đứt lời của hắn.
Mặc Thiên Tân lập tức ngưng thanh âm.
Mặc Tử Hàn nhìn trên mặt kiêu ngạo Mặc Thiên Ân, như cũ mỉm cười nói, "Mẹ con năm năm này , trôi qua không tốt sao?"
". . . . . ." Mặc Thiên Ân trầm mặc, từ từ cắn môi dưới của mình.
"Đã xảy ra chuyện gì sao?" Mặc Tử Hàn lại hỏi.
Chợt. . . . . .
Một giọt nước mắt từ trong hốc mắt Mặc Thiên Ân rơi xuống, sau đó hắn nghẹn ngào chậm miệng, nói : "Mẹ năm năm này , nhìn qua giống như rất bình thường, nhưng là buổi tối mỗi ngày mẹ đều mất ngủ, mỗi ngày buổi tối đều muốn uống thuốc ngủ, mới có thể miễn cưỡng để cho mình ngủ, hơn nữa thân thể mẹ không tốt, cách mấy ngày sẽ đột nhiên phát sốt, mỗi lần đều hai ba ngày mới có thể từ từ chuyển biến tốt, có lúc sẽ hôn mê bất tỉnh, sau đó mẹ trong lúc hôn mê không ngừng khóc, không ngừng rơi lệ, cuối cùng khi tỉnh lại, giống như chuyện gì cũng không có xảy ra, miễn cưỡng mỉm cười con, hướng về phía con nói : ‘‘ Thiên Ân thật xin lỗi, lại để cho con lo lắng! ‘’, con còn nhớ có một lần, mẹ nói muốn làm bữa ăn tối cho con, con chờ cực kỳ lâu, mẹ cũng không có đi ra khỏi phòng bếp, cuối cùng con lo lắng đi tới phòng bếp, thấy mẹ hai mắt vô hồn đứng ở trong phòng bếp, đôi tay còn đang không ngừng cắt thực phẩm trong tay, nhưng là rõ ràng trong tay mẹ không có thức phẩm gì, dao sắc cũng đã cát tay của me, máu trên ngón tay đều mơ hồ, cả thớt gỗ Thượng Đô là của mẹ toàn là máu, nếu như không phải là con nên ở canh mẹ ..., tay của mẹ. . . . . . Tay của mẹ. . . . . . Tay của mẹ. . . . . ."
Nước mắt trong mắt Mặc Thiên Ân rơi xuống, âm thanh nghẹn ngào run rẩy đã không cách nào nói chuyện bình thường, mà nhớ tới năm năm này trong cuộc sống của mẹ, nhìn mẹ miễn cưỡng hướng về phía hắn lộ ra nụ cười, nhìn thời điểm mẹ ngây ngốc, thật giống như cái xác không hồn, còn có thân thể của mẹ, rõ ràng càng ngày càng tệ, nhưng mẹ lại còn nói chính mình không có việc gì. . . . . . Thật! Nhìn mẹ như vậy, hắn đã từng lỡ miệng nói qua: mẹ như ngươi vậy còn sống, còn không bằng chết tới hạnh phúc! Nhưng là mẹ khi đó trả lời hắn nói: mẹ không thể chết, bởi vì cái mạng này là người khác dùng sinh mệnh đổi lấy, cho nên mẹ muốn để cho mình vui vẻ còn sống, vẫn còn sống. . . . . .
Rõ ràng cũng chưa có biện pháp để cho mình vui vẻ, nhưng là mẹ lại vẫn cố gượng, nếu như có thể nói, như vậy mẹ hiện tại liền là áp súc đang giận cầu bên trong không khí, mẹ đang không ngừng đè xuống tâm