Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3034 lượt.
Bách Mạc Lệ, cũng không nghĩ tới hắn tuổi nhỏ thế mà nói ra những lời như vậy.
"Con. . . . . . Muốn làm tôn tử. . . . . . của bà?" Bách Mạc Lệ khiếp sợ nói.
"Vâng ạ!" Mặc Thiên Ân kiên định trả lời, gật mạnh đầu, cười nói, "Tuy chúng ta không có quan hệ huyết htống, nhưng con sẽ coi bà như thân nãi nãi của con, con sẽ làm trọn hiếu đạo mà chú Bách Hiên chưa làm xong, tính cả phần của con hiếu kính ông bà. . . . . . Đây không phải là mẹ nhờ con, đây là lựa chọn của con, con muốn trở thành tôn tử của ông bà, con muốn mau mau lớn lên, chiếu cố ông bà, làm bạn với ông bà cả đời!"
Hắn nói xong, chợt cầm lấy tay Bách Mạc Lệ, tiếp tục làm nũng, "Có thể thỏa mãn tâm nguyện này của con không? Trả nợ cũng được, bồi thường cũng được, con lúc này thật tâm trở thành tôn tử của ông bà, trở thành người nhà của ông bà, cho nên. . . . . . Có thể chấp nhận đứa bé vừa đẹp trai, vừa thông minh, lại cực kỳ khiến người ta thích như cháu làm tôn tử của ông bà được không ạ?"
Em đã trở về . . . . . Đã trở lại bên cạnh anh!
Nghe Mặc Thiên Ân nói, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu kia, Bách Mạc Lệ xúc động nước mắt càng nhiều hơn, cậu bé này thật hiểu chuyện lại dịu dàng như vậy khiến người ta rất thích, nhìn thấy cậu bé này hai mắt của cô giống như đang xuất hiện ảo giác vậy, giống như đang thấy hình ảnh của Bách Hiên còn bé, khi Bách Hiên còn bé đã cười rất dịu dàng với bà, sau đó vui vẻ gọi : Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . .
Đây là ý trời sao?
Chuyện này nhất định là ý trời, cho nên đã để Thiên Ân đến đây, là ông trời đã cho Bách gia một hy vọng.
"Được . . . . Được. . . . ." Bách Mạc Lệ kích động không ngừng trả lời, dùng sức gật đầu một lần lại một lần.
Mặc Thiên Ân ngồi ở bên giường, đút thức ăn cho Bách Vân Sơn, mặc dù tuổi của hắn còn nhỏ, nhưng chăm sóc người bệnh lại rất thành thục, có lẽ nguyên nhân bởi vì Tử Thất Thất thường hay ngã bệnh phát sốt, cho nên động tác của hắn mới có thể thuần thục như vậy, mỗi một muỗng thức ăn luôn là thận trọng đưa đến khóe miệng của Bách Vân Sơn, sau đó từ từ đem thức ăn đưa vào trong miệng của hắn, Bách Vân Sơn vụng về nhai, hắn cầm lấy khăn tay đặt ở đầu giường, lau khóe miệng cho hắn, sau đó nhìn về phía Bách Vân Sơn cười vui vẻ, nhìn hai người rất giống như ông cháu ruột vậy.
Hôm nay tâm tình của Bách Vân Sơn cũng đặc biệt tốt, bình thường ngay cả vợ của hắn cũng không nhận ra, nhưng hôm nay hắn đã cười, nụ cười đặc biệt vui vẻ, một ông nội hạnh phúc nhất.
"Rất cám ơn cô!" Bách Mạc Lệ ngồi ở trên ghế sa lon trong phòng ngủ, vừa nói lời cảm ơn Tử Thất Thất vừa nhìn Mặc Thiên Ân cùng Bách Vân Sơn.
Tử Thất Thất nghe cô nói, kinh ngạc nhìn bà ,sau đó tầm mắt của cô cũng nhìn về phía hai ông cháu, rồi mỉm cười nói "Cháu cũng không yêu cầu Thiên Ân làm như vậy, hơn nữa năm năm trước từ ngày bác đánh đã khiến cháu thức tỉnh, cho đến nay cháu cũng không còn nhớ đến chuyện này, mới vừa nãy cháu cũng rất bất ngờ, không nghĩ Thiên Ân lại nói như vậy. Đây là lựa chọn của hắn, cũng là của quyết định của hắn. . . . . Bác không cần phải cám ơn cháu, ngược lại. . . . ."
Cô đột nhiên muốn nói lại thôi, bởi vì rất nhiều lời cảm ơn cần được nói ra, nhưng họ đã rất rõ lòng của đối phương.
"Đúng rồi!" Bách Mạc Lệ đột nhiên quay đầu nhìn cô, sau đó dùng bàn tay già nua của mình nắm lấy tay của cô mỉm cười nói "Con trai của cháu giờ đã là cháu trai của bác rồi, vậy thì. . . . Hay là cháu hãy làm con gái nuôi của bác đi, cháu có đồng ý không?"
Con gái nuôi?
Tử Thất Thất sửng sốt, thật lâu cũng không có hoàn hồn.
"Cháu không muốn sao?" Bách Mạc Lệ lại hỏi.
"Không, không phải. . . . . Cháu đồng ý, cháu rất vui . . . ." Tử Thất Thất trả lời, sau đó vui mừng nói "Cháu không nghĩ là bác có thể chấp nhận cháu, cháu không nghĩ tới cháu có thể làm con nuôi của bác, cháu. . . . Cháu. . . . . Cháu rất bất ngờ!"
Bách Mạc Lệ nắm lấy bàn tay của cô, sau đó nhẹ nhàng vuốt má của cô.
Cô đây chính là con trai của bà đã dùng tính mạng để đổi lấy, đây là người quan trọng nhất của con trai bà, đây chính là người mà con trai bà quí trọng và yêu thích nhất. . . . . .
Nếu cô là người mà con trai bà quý trọng nhất, thì bà cũng sẽ quý trọng cô như vậy.
"Về sau con phải thường xuyên đến xem mẹ nhé, nếu không mẹ sẽ rất cô đơn!" Bà mỉm cười nói, giọng nói dịu dàng giống như mẹ ruột nói chuyện với con gái.
Nước mắt của Tử Thất Thất đột nhiên rưng rưng, trào ra khỏi khóe mắt, từng giọt từng giọt không ngừng chảy, sau đó trả lời "Dạ. . . . . Dạ. . . . . . Dạ . . . . ."
Áy náy lớn nhất được chôn giấu ở trong lòng, bây giờ đã được mở ra, giờ khắc này tâm tình của cô không thể dùng từ ngữ vui vẻ cùng vui sướng để diễn tả nữa rồi, cô cảm thấy mình rất hạnh phúc cùng ngọt ngào. . . . . . Ngọt đến nỗi cô hoài nghi có phải mình đang nằm mơ hay không.
. . . . . .
Tử Thất Thất cùng Mặc Thiên Ân ngồi thêm một canh giờ, rốt cuộc Vũ Chi Húc cùng An Tường Vũ cũng muốn rời đi.
Cửa chính Bách gia
Bách M