Chọc Phải Người Đàn Ông Nóng Nảy
Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343035
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3035 lượt.
ạc Lệ lưu luyến nhìn Tử Thất Thất cùng Mặc Thiên Ân nhẹ nhàng nói "Phải thường xuyên tới đây thăm bà nhé!"
"Bà nội, bà yên tâm đi, sau này nơi này sẽ là nhà của cháu, chờ mẹ cháu thu xếp mọi chuyện ổn thỏa rồi thì cháu sẽ dọn qua đây sống cùng với ông bà!" Mặc Thiên Ân nghiêm túc nói, phong cách rất giống một người lớn đã chững chạc, nhưng khóe miệng của hắn nở ra một nụ cười trông rất đáng yêu.
"Thật sao?" Bách Mạc Lệ vui mừng hỏi.
"Dĩ nhiên, mẹ có nói với cháu‘Nam Tử Hán Đại Trượng Phu, Nhất Ngôn Cửu Đỉnh’quyết không nuốt lời!" Mặc Thiên Ân kiên định nói.
"Vậy chúng ta cùng nhau hẹn ước nhé!" Bách Mạc Lệ vui vẻ vuốt đầu của hắn.
"Dạ!" Mặc Thiên Ân dùng sức gật đầu.
Hai người cùng hẹn ước , Tử Thất Thất nhìn bọn họ mỉm cười nói "Bác gái, hôm nay đến đây cháu xin phép đi trước, chờ thêm mấy ngày nữa cháu sẽ trở lại thăm hai bác!"
"Ừh được ! Chỉ là. . . . . . Bây giờ con còn muốn gọi là bác gái sao?" Bách Mạc Lệ vui vẻ nhắc nhở.
Trong nháy mắt Tử Thất Thất vừa xấu hổ cùng lúng túng, môi từ từ mở ra sau đó nhỏ giọng nói "Mẹ nuôi. . . . . Nhớ giữ gìn sức khỏe!"
"Ừh, như vậy mới đúng chứ!" Bách Mạc Lệ hài lòng nhìn cô, sau đó mỉm cười nói "Đi đường cẩn thận nhé!"
"Dạ!" Tử Thất Thất gật đầu.
Bốn người cùng lên xe, trên mặt của mỗi người đều mang nụ cười vui vẻ.
Tử Thất Thất quay đầu nhìn bóng dáng của Bách Mạc Lệ cùng biệt thự xinh đẹp của Bách gia.
Tại sao mỗi một đời của Bách gia đều là con một thôi?
Đây là trùng hợp sao?
Hay là bọn họ cũng đã từng suy nghĩ, vì không muốn để cho con cháu của mình phải chịu đau khổ giống mình?
Hiện tại lời nguyền của Bách gia đã được giải trừ, hy vọng tất cả sẽ thay đổi tốt đẹp.
"Mẹ. . . . . ." Mặc Thiên Ân đột nhiên gọi.
Tử Thất Thất quay đầu nhìn hắn trả lời "Sao vậy?"
"Không có gì, hôm nay. . . . . Là lần đầu tiên con trông thấy mẹ cười vui vẻ đến vậy!" Mặc Thiên Ân nhìn cô cười, đây mới là nụ cười thật lòng của cô ,và đây cũng lần đầu hắn thấy.
". . . . . ." Tử Thất Thất kinh ngạc nhìn con ,cảm thấy sửng sốt.
"Rất đẹp , mẹ cười rất đẹp!" Mặc Thiên Ân tiếp tục nói, sau đó tốc độ bước chân càng tăng thêm.
Tử Thất Thất sững sờ đứng im tại chỗ, hồi tưởng về năm năm qua của mình.
Xác thực, năm năm qua cho đến bây giờ cô cũng chưa bao giờ cười thật lòng như vậy, cô đều là miễn cưỡng mỉm cười, trong đó đều ẩn chứa thống khổ, mà nụ cười hôm nay hoàn toàn không có bất kỳ ưu thương thống khổ, chỉ đơn thuần là vui vẻ mà thôi.
"Mẹ, mẹ còn đứng ở đó sao, mau lên xe đi!" Mặc Thiên Ân đưa cái đầu nhỏ xíu ra cửa sổ xe, lớn tiếng hối thúc.
Tử Thất Thất đột nhiên hồi hồn, lúc này mới phát hiện ra ba người bọn họ đã ngồi ở trên xe, mà mình vẫn còn ngẩn người đứng ở cửa xe.
Có chút xấu hổ, nhưng vẫn cười rất tươi
Cô ngẩng đầu lên nhìn bầu trời trong xanh, nhìn về phía mặt trời vui vẻ nói "Bách Hiên, anh có nhìn thấy em không? Hôm nay em . . . . Cảm thấy rất hạnh phúc!"
Nói xong, cô cười rất tươi, sau đó liền vào trong xe. Xe nhanh chóng xuất phát.
. . . . . .
Bách Mạc Lệ đứng nhìn đến khi xe của bọn họ mất hút nơi cuối đường, sau đó mỉm cười xoay người đi trở vào phòng ngủ lầu hai.
Bên trong phòng ngủ
Bách Vân Sơn đã ngủ, cô ngồi ở bên giường nhìn khuôn mặt già nua của chồng bà, mỉm cười nhẹ giọng nói "Vân Sơn, Thiên Ân là một đứa bé ngoan, ông có thích cậu bé ấy không?"
Bách Vân Sơn ngủ say cũng không trả lời câu hỏi của bà, nhưng khóe miệng như mỉm cười, đây cũng là nụ cười đầu tiên và cũng là nụ cười hạnh phúc nhất trong năm năm qua của ông.
※※※
Đêm hôm đó
Tại khách sạn
Mặc Thiên Ân nằm ở trên giường đã tiến vào giấc mộng, Tử Thất Thất nằm ở bên cạnh hắn, ngắm nhìn khuôn mặt đáng yêu của hắn, trong đầu vẫn nghĩ đến chuyện hồi sáng, khiến cô hạnh phúc không ngủ được, thời điểm cô phục hồi tinh thần lại, mới phát hiện mình có một chuyện rất quan trọng vẫn chưa có làm.
Ngay lập tức lấy thái độ nghiêm túc, sau đó liếc nhìn Mặc Thiên Ân đang ngủ say, cuối cùng là từ từ xuống giường, cầm lấy điện thoại đặt ở tủ đầu giường, đến bên cửa sổ, ấn số điện thoại của Lãnh Mạc Nhiên sau đó đặt ống nghe ở bên tai, tiếp theo ngước nhìn bầu trời sao ngoài cửa sổ.
『Tút. . . . . . Tút . . . . . Tút. . . . . . 』
Điện thoại vừa đổ ba tiếng liền có người bắt máy.
『Alô?』trong điện thoại liền truyền đến giọng trầm thấp của đàn ông.
"Tôi là Tử Thất Thất!" Tử Thất Thất liền giới thiệu.
『Cô gọi điện thoại cho tôi, chứng tỏ cô đã suy nghĩ kỹ rồi phải không?』Lãnh Mạc Nhiên nghiêm túc hỏi.
"Đúng vậy!" Tử Thất Thất trả lời.
『Vậy quyết định của cô là . . . . . ?』
"Tôi đáp ứng ông!"
『. . . . . . 』
Thông qua điện thoại Lãnh Mạc Nhiên im lặng hồi lâu thật giống như đang rất kinh ngạc, sau đó gần ba mươi giây sau mới mở miệng nói tiếp『 Cô quyết định giúp tôi thật sao?』
"Có phải ông không tin tưởng tôi?" Tử Thất Thất hỏi ngược lại.
『 Không phải, tôi quyết định tìm cô giúp, cũng có nghĩa là đã quyết định tin tưởng cô ! 』
"Vậy. . . . . Ông muốn tôi giúp ông như thế nào đây?" Tử T