Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3032 lượt.
ên hắn phải khống chế xúc động của mình, một bước lớn đi tới trước mặt cô, nắm lấy tay của cô, nắm thật chặt nói "Hoan nghênh em trở lại!"
Tay Tử Thất Thất bị hắn nắm cảm thấy rất ấm áp, có chút xấu hổ, muốn dùng sức rút tay về, nhưng tay Mặc Tử Hàn lại ra sức nắm chặt hơn không buông, cuối cùng cô đành để mặc cho hắn như vậy.
Trong nháy mắt, Mặc Thiên Tân cùng Mặc Thiên Ân dùng ánh mắt hiếu chiến trừng cô, còn Mặc Tử Hàn cũng lộ vẻ có chút khác thường.
Tử Thất Thất bị cô ôm thân mật như vậy, trong lòng rất ấm áp giống như là Hạ Thiên Liệt Nhật. ( giống như tê liệt hoàn toàn vậy )
"Đúng rồi mẹ, con còn muốn hỏi mẹ, nếu như con nói con thích anh ấy . . . ." Mặc Thiên Ái dùng ngón tay ngắn ngủn của mình chỉ vào thân thể cao ngất của Mộc Sâm nói "Mẹ có phản đối không?"
Hai mắt của Tử Thất Thất theo ngón tay của cô mà nhìn về phía Mộc Sâm đang đứng.
Nhìn qua hắn còn rất trẻ, đoán chừng cũng khoảng hai mươi tuổi, diện mạo tuấn tú, ngũ quan rất lập thể, chỉ có điều cả người rất lạnh lùng, giống như không có bất kỳ biểu hiện nào, nhưng . . . . . Hai mắt hắn chợt len lén liếc nhìn mặt của Mặc Thiên Ái một cái, vẻ mặt lạnh lùng trong nháy mắt trở nên hốt hoảng, giống như đang bị rối loạn vậy, có chút ngượng ngùng của con trai mới lớn.
Tử Thất Thất đột nhiên cười một tiếng, sau đó trả lời "Chỉ cần hắn có thể bảo đảm sẽ yêu con trọn đời trọn kiếp, chăm sóc cho con suốt cuộc, cưng chiều con, vậy thì. . . . . Mẹ sẽ không có phản đối!"
"Thật sao?" Mặc Thiên Ái muốn xác định.
"Đương nhiên là thật, nhưng bây giờ con còn quá nhỏ tuổi, cho dù mẹ không có phản đối, nhưng nếu con chưa đủ mười tám tuổi, thì mẹ tuyệt đối sẽ không đồng ý. Chênh lệch tuổi tác không là vấn đề, tuổi còn quá nhỏ mới chính là vấn đề. . . . . .Con hiểu không?" Tử Thất Thất nghiêm túc đáp trả cô, đồng thời cũng đem lập trường của chính mình nói rõ ràng.
"Con hiểu rồi !" Mặc Thiên Ái vui vẻ trả lời.
Lúc này mọi ánh mắt cũng không còn nhìn về phía hai mẹ con bọn họ nữa, mà nhìn về phía Mộc Sâm. Hơn nữa mỗi một ánh mắt đều như muốn nói với hắn: ‘Cậu thích trẻ con sao?’
Mộc Sâm lúng túng cuối đầu, hai mắt rũ xuống.
Hắn cũng rất muốn lớn tiếng nói cho mọi người biết: ‘Căn bản hắn cũng không có làm gì cả, hắn mới chính là người bị hại.’
"A, đúng rồi!" Mặc Thiên Ái đột nhiên kinh ngạc kêu lên, sau đó hai mắt sáng ngời nhìn Tử Thất Thất "Mẹ ơi, con vẫn còn có một vấn đề cuối cùng cũng muốn hỏi mẹ, mẹ phải chân thành và thật lòng trả lời con !"
Tử Thất Thất nhìn mặt của cô bé nghiêm túc, đột nhiên cảm thấy có chút căng thẳng, giống như là đang tiến vào cái bẫy của kẻ địch vậy.
"Con nói đi!" Cô thấp thỏm nói.
"Con muốn hỏi mẹ, mẹ có yêu cha không?" Mặc Thiên Ái vòng vo, cuối cùng cũng hỏi đến vấn đề chính.
Lúc này, tầm mắt của mọi người đều tập trung nhìn Tử Thất Thất, khẩn trương chờ đợi câu trả lời của cô, người căng thẳng nhất chính là Mặc Tử Hàn, con tim cùng hô hấp như ngưng lại vậy, hai mắt nhìn cô chằm chằm, dùng sức nắm chặt đôi đũa trong tay.
Cô sẽ trả lời thế nào đây?
Cô sẽ nói gì đây?
Hay là chọn cách im lặng?
Tử Thất Thất khiếp sợ nhìn khuôn mặt tươi cười của Mặc Thiên Ái, không nghĩ tới cô bé lại trực tiếp hỏi vấn đề này, hơn nữa còn là ở trước mặt của biết bao nhiêu người, đầu óc trong nháy mắt đều trống không, sau đó từ từ khôi phục ý thức, gương mặt dần dần chuyển sang đỏ, hai mắt lúng túng khẽ rũ xuống, chần chờ không biết phải trả lời như thế nào.
Mặc Thiên Ái đợi gần ba phút, phòng ăn yên tĩnh lạ thường, tiếng hô hấp cũng không nghe được, mọi người đang lo lắng chờ đợi câu trả lời.
"Mẹ. . . . . " Cô bé lại nhẹ giọng gọi, sau đó khuôn mặt tội nghiệp nói "Mẹ, vấn đề này mẹ nhất định phải trả lời con, vì từ nhỏ con đã thiếu hụt tình thương của mẹ, thì sự ấm áp của gia đình là rất quan trọng, là rất đáng quý, cho nên nếu như mẹ không có yêu cha, thì con. . . . . Con . . . . Con . . . . ." Cô nói xong, hai giọt nước mắt từ trong hốc mắt liền rơi xuống.
Tử Thất Thất nhìn thấy cô rơi nước mắt, biết rõ là cô bé đang‘ uy hiếp ’cô, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp của cô bé khóc làm cô đau lòng.
Cô thở dài một hơi, sau đó từ từ quay đầu, nhìn mặt của Mặc Tử Hàn, quan sát hai mắt thâm thúy của hắn, sau đó mỉm cười nhẹ giọng nói "Khi em còn nhỏ, đã có phát một lời thề, đời này chỉ yêu một người, chỉ động lòng đối với một người, chỉ kết hợp với một người tạo thành gia đình, đem tất cả tình cảm của em chỉ dành riêng cho một người, bất luận xảy ra chuyện gì, tình yêu của em cũng giống như một cây đại thụ già nua, tuyệt đối không dao động cùng thay đổi, cho nên. . . . . Anh đã hiểu chưa?"
Cô đột nhiên hỏi ngược lại, dùng phương pháp rất hàm xúc, nói ra lời thật lòng của mình.
Mặc Tử Hàn sáng tỏ nhìn vào mắt cô, nhìn nụ cười trên mặt cô, nghe cô nói một câu nối tiếp một câu, trong lòng cảm thấy vui vẻ định mở miệng trả lời cô.
Thì
"Không hiểu!"
"Không hiểu!"
"Không hiểu!"
"Không hiểu!"
Mặc Thiên Tân, Mặc Thiên Ân, Mặc Thiên Ái, cùng Vũ Chi Húc, bốn người đ