Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342940
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2940 lượt.
Ta muốn tắm, ngươi đi theo ta
“Thình thịch thình thịch...”
Trống ngực Tử Thất Thất lớn đến mức có thể làm cho người ta nghe thấy rõ ràng, thật giống như có người ở trong người cô khua chiêng gõ trống.
Mặc Tử Hàn nghe được tiếng tim đập của cô, khóe miệng gợi lên một chút tươi cười giống như châm chọc, nói, "Cô rất khẩn trương?"
"Tôi nào có?" Tử Thất Thất mạnh miệng.
Mặc Tử Hàn không để cho cô có cơ hội nói chuyện lần nữa, môi gắt gao dán lên môi cô, đầu tiên là khẽ mở khẽ đóng nhẹ nhàng nhấm nháp, sau đó ngậm cánh môi mềm mại của cô nhẹ nhàng mút thỏa thích, cuối cùng mới từ từ đưa đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng của cô, triền miên lật quấy cái kia của cô.... Từ từ, từ từ bắt đầu từ ôn nhu ngây ngô biến chuyển thành hôn mãnh liệt, Mặc Tử Hàn cũng đột nhiên chuyển biến thành ác lang đói khát, từng ngụm từng ngụm cắn nuốt cánh môi cô, lưỡi duỗi tới cổ họng cô, sau đó vờn quanh lưỡi cô, dùng sức mút thỏa thích vị ngọt trong miệng cô, kể cả hô hấp của cô, cũng đồng thời nuốt vào trong bụng, hận không thể đem cả người của cô đều ăn hết.
Hôn đến hơn năm phút làm cho Tử Thất Thất đầu óc choáng váng, hô hấp càng ngày càng thưa thớt, ý thức dường như cũng có chút không rõ rệt, ngược lại, Mặc Tử Hàn càng chiến càng dũng, dùng cái lưỡi dài bóng loáng linh hoat lật quấy trong miệng cô, không ngừng đòi lấy nước dịch trong miệng cô, giống như muốn đem cô hút khô.
Đột nhiên.....
Tay Mặc Tử Hàn xoa nhẹ bên hông cô, sau đó chậm rãi đi tới trước ngực của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, sau đó biến thành nhẹ nhàng nhào nặn.
"A...." Tử Thất Thất rên rỉ, ý thức trong nháy mắt trở về.
"Anh... Anh đang làm gì? Anh là đại lừa gạt!" Hai tay cô dùng sức đẩy thân thể anh ra, hai môi cũng theo đó tách ra.
"Không phải chỉ hôn thôi sao? Tay anh đang làm cái gì?" Cô tức giận chất vấn.
Mặc Tử Hàn ngồi trên người cô, cúi xuống nhìn, hai mắt rõ ràng có chút mê ly.
"A.... Không cẩn thận làm quá tay!" Anh bình tĩnh nói, nhưng nơi tim cũng khẽ nhảy lên.
Cảm giác rất kỳ quái thế nhưng rất thoải mái.
Cho tới bây giờ anh chưa từng hôn môi, vậy mà lại cảm thấy môi cô gái này thật giống như mật ngọt, nhưng là sau khi thử qua một lần, mới có thể phát hiện, môi của cô nhìn như đường ngọt gây nghiện, là một loại độc dược một khi đụng tới sẽ lập tức nghiện, là độc dược mãnh liệt nhất không cách nào diệt sạch, hơn nữa mỗi lần ăn một lần sẽ nổi lòng tham một lần, một lần so với một lần càng tham, một lần so với một lần khát vọng, một lần so với một lần càng muốn ở trong miệng của cô triền miên không nghỉ..... Nhưng là khi anh phục hồi tinh thần lại, anh muốn không chỉ là hôn thôi, còn có thân thể cô, vị ngọt sâu trong u cốc kia càng đẹp hơn....
"Làm... Làm quá tay?" Tử Thất Thất lửa giận bay thẳng đến chân trời.
Quả nhiên đàn ông đều không phải thứ tốt, nửa hạ thân toàn bộ đều là không kiểm soát như vậy.
"Yên tâm đi, không phải dừng lại rồi ư, tốt lắm, đứng lên đi!" Mặc Tử Hàn vừa nói vừa đứng lên.
Tử Thất Thất cũng bối rối cùng anh đứng lên, không khí thoáng cái càng thêm xấu hổ.
Môi có chút trướng đau, hơn nữa vẫn còn nước miếng dính trên môi cô chưa khô, muốn nôn... Rất muốn đi đánh răng....
"A, đúng rồi!" Mặc Tử Hàn đột nhiên mở miệng.
"Cái gì?" Tử Thất Thất nghi hoặc.
"Vừa rồi tôi giống như nói là, chỉ cần cô để tôi hôn, tối nay tôi sẽ không bắt buộc cô lên giường với tôi, vậy thì mặt khác, trừ tối nay ra, sau này mỗi buổi tối tôi sẽ bắt buộc cô, hơn nữa tối nay ngoại trừ trên giường, tựa hồ cũng có thể tận tình làm một chút vận động khác, tỷ như.... "Anh đột nhiên dừng lại, hai mắt tà ác nhìn cô.
Tử Thất Thất khiếp sợ nhìn khuôn mặt giảo hoạt kia của anh.
Tên khốn kiếp này, anh ta cố ý đùa bỡn cô sao? Cũng đã chiếm tiện nghi, chính ở chỗ này diễu võ dương oai, anh ta rốt cuộc muốn cô như thế nào?
"Này, tôi nói..." Anh đột nhiên nhích tới gần tai cô, thanh âm kéo dài nói nhỏ, "Cô có nghe nói qua khẩu giao chưa?"
Tử Thất Thất nháy mắt sửng sốt.
Anh ta vừa mới nói cái gì?
Khẩu..... Khẩu.... Khẩu..... Giao?
Anh ta không phải muốn cô cùng anh ta chơi cái trò chơi biến thái này chứ? Anh ta sẽ không phải là nói thật chứ?
"A.... Ha ha ha...." Mặc Tử Hàn cười to, nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô, tâm tình càng thêm tăng vọt.
"Anh cười cái gì? Anh cái loại biến thái, tôi cho anh biết, tôi sẽ không cùng anh khẩu.... Khẩu.... Khẩu...." Cô không dám nói ra chữ còn lại kia.
"Khẩu cái gì?" Anh nhân cơ hội truy vấn.
Khuôn mặt Tử Thất Thất từ trắng bệch biến thành trái cà chua đỏ rực, cô xem như đã nhìn ra, người đàn ông này lấy cô làm thú vui, cô ở trước mặt anh ta lộ ra cái xấu, làm ra chuyện, toàn bộ đều là tức cười.
"Không có gì, tóm lại anh đừng mong tôi giúp anh làm chuyện kỳ quái gì!"
"Chuyện kỳ quái, vậy là chuyện gì? Cô nói có thể rõ ràng chút được không, bằng không tôi sẽ không hiểu!"
"Anh bị ngốc sao?"
"Nếu tôi nói là cô có thể giải thích lời tôi vừa nói cho tôi nghe không?"
"Anh... Vô lại!"
Tử Thất Thất lửa giận ngút trời.
Hế