Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2900 lượt.
nói, "Mặc tổng, người phục vụ chuyên dành cho VIP sẽ ở cửa đợi phục vụ, nếu anh có cái gì cần, thỉnh trực tiếp gọi, hoặc là ấn vào cái nút màu trắng này!"
Người đàn ông cầm một cái điều khiển từ xa nhỏ màu đen đưa cho anh, phía trên chỉ có ba cái nút, màu đỏ là đóng cửa, màu xanh biếc là mở cửa, màu trắng là gọi phục vụ.
"Tôi biết rồi, anh đi xuống đi!" Mặc Tử Hàn nhận lấy điều khiển từ xa.
"Vâng!" Người đàn ông lập tức lui ra, cũng đem cửa phòng đóng lại.
Trong phòng lớn như thế chỉ còn lại có ba người bọn họ!
Tử Thất Thất vẫn đang bị vác trên vai, từ lúc mệt liền trầm mặc không nói, hơn nữa bụng của cô bị đặt trên vai anh rất đau.
"Có thể thả tôi xuống chưa?" Cô hữu khí vô lực hỏi.
Mặc Tử Hàn hoàn toàn không để ý tới thanh âm của cô, trực tiếp quay đầu nhìn về phía Mặc Thiên Tân đứng bên cạnh, lạnh lùng nói, "Ở chỗ này con có thể tùy ý đi lại, nếu như muốn ăn cái gì thì kêu người đem đến, vật này cho con, nhưng là nhớ một điểm duy nhất cho ta...." Anh đột nhiên dừng lại, cảnh cáo nói, "Không cho phép quấy rầy chúng ta!"
Anh nói xong liền đem điều khiển từ xa ném cho cậu, tiếp tục khiêng Tử Thất Thất lên lầu hai.
Không cho phép quấy rầy chúng ta?
Này.... Này.... Đây là ý gì?
"Này, Mặc Tử Hàn, anh thả tôi xuống, anh mau buông tôi xuống, thả tôi xuống...." Tử Thất Thất tránh trát trứ rống to, kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay.
Nghĩ kỹ để cho ta hôn, hãy để cho ta cái kia sao?
Mặc Thiên Tân nhìn theo bóng hai người bọn họ lên lầu.
Cậu anh tuấn đem điều khiển từ xa cầm trong tay ném lên, sau đó chuẩn xác tiếp lấy, khóe miệng..... vui vẻ gợi lên nụ cười tà ác.
Bảo cậu không quấy rầy bọn họ? Này.... Đương nhiên là không thể nào!
Lúc nên quấy rầy thì phải quấy rầy, nhưng mà cậu tuyệt đối tuyệt đối tuyệt đối sẽ không để cho mẹ cậu chịu thiệt, bất quá, nếu như thật sự thúc thủ vô sách, cậu cũng không có cách nào khác, đành nhìn thôi vậy!
"Cái gì? Mặc Tử Hàn? Anh ta đã tìm được rồi sao? Mẹ con bị anh ta bắt rồi? Vậy Bách Hiên đâu?"
"Ai.... Nói ra thì rất dài!"
"Vậy con nói ngắn gọn thôi!"
"Được rồi, nói đơn giản, chính là ba chú Bách Hiên dùng mưu kế giữ chú Bách Hiên ở lại Đài Loan, sau đó còn nói cho ba biết mẹ đang ở đâu, cho nên ba thừa dịp chúng con buông lỏng cảnh giác liền đi theo chúng con cùng ngồi trên một máy bay, cùng tới Anh quốc, nhưng đây cũng không phải chuyện quan trọng, quan trọng là ba lại lấy còng tay khóa mẹ với ba lại với nhau, con không có cách nào cứu mẹ ra, cho nên kế hoạch C phải có chút thay đổi, bất quá bây giờ ba kéo mẹ vào phòng rồi, con sợ... "Cậu muốn nói lại thôi.
"Con mà sợ? Mẹ thấy con chỉ mong cho hai người bọn họ làm cái gì đấy!"
"Hắc hắc, đích thật là đúng như vậy, thế nhưng con không muốn mẹ thương tâm như lần trước, cho nên đến thời điểm con nhất định sẽ ra mặt ngăn cản!"
Lần đó chứng kiến mẹ khóc, tim cậu như vỡ ra, cho nên lần này cậu không muốn mẹ khóc, cậu phải bảo vệ mẹ, mặc dù cậu còn rất nhỏ, nhưng được cái may mắn duy nhất là chỉ số IQ cao hơn người khác.
Cậu nhất định sẽ bảo vệ tốt mẹ, nhất định!
"Tốt lắm, con cứ yên tâm đi, mẹ con không có yếu ớt như vậy đâu, không phải là có câu danh ngôn: Kết quả tốt, mọi chuyện đều tốt!"
"Oa, mẹ tiểu Lam, mẹ nói thật đúng là chân lý!" Mặc Thiên Tân xúc động tán đồng.
"Đó là..." Phương Lam đắc ý.
"Sự tình đại khái chính là như vậy, chờ kế hoạch C bắt đầu, con lại gọi điện thoại cho mẹ!"
"Được!"
"Vậy tạm biệt!"
"A đúng rồi, nghe nói Luân Đôn có rất nhiều địa phương chơi rất vui, con thử tìm trên mạng xem, nhất định phải vui vẻ chơi một chút, dù sao cũng có người bỏ tiền ra, ngàn vạn lần không nên khách khí, biết không?"
"Được, tốt, con nhất định cẩn tuân mệnh lệnh mẹ tiểu Lam!"
"Ngoan! Đừng quên đặc sản của mẹ, tạm biệt!"
"OK!"
Nói lải nhải trên điện thoại vừa đúng nửa tiếng, Mặc Thiên Tân đột nhiên ngồi dậy, quay đầu nhìn cầu thang hình cung kia.
Nửa tiếng liệu có phát sinh chuyện gì không? Mẹ mạnh mẽ như vậy hẳn là cũng có thể qua một tiếng chứ?
Được rồi, trước đi điều tra thêm có nơi nào chơi vui, thử lên mạng xem!
"Hắc hắc!" Cậu vui vẻ cười, chạy tới bàn máy tính.
....
Lầu hai
Phòng ngủ
Mặc Tử Hàn khiêng Tử Thất Thất đến phía sau căn phòng, sau đó mới đưa cơ thể cô từ trên vai thả xuống.
Cơ bụng Tử Thất Thất rốt cục đã được phóng thích, sung huyết não cũng chầm chậm quay lại, chẳng qua là, hai mắt cô quét một vòng toàn bộ gian phòng, cuối cùng rơi trên cái giường lớn này, khẩn trương căng thẳng thần kinh, cảnh giác người nào đó trước mặt.
"Anh.... Anh đừng làm loạn!" Cô kích động mở miệng, chân khẽ lui về phía sau một bước.
"Làm loạn? Như thế nào gọi là làm loạn?" Mặc Tử Hàn hỏi ngược lại.
"Chính là... Dù sao anh không được chạm vào tôi, bằng không...."
"Bằng không thì như thế nào?" Mặc Tử Hàn đoạt lấy lời cô, chất vấn.
Bằng không? Bằng không.... Bằng không.... Bằng không....
Bằng không cô có thể