pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2909 lượt.

t thuốc chữa! Người đàn ông này thật đúng là hết thuốc chữa, anh ta vậy mà đã vô lại đến trình độ khiến người ta tức lộn ruột.
Đã hoàn toàn không thể cùng anh ta khơi thông rồi, cũng có thể nói trong đầu người đàn ông này trừ bỏ sắc, dường như sẽ không có những thứ khác. Được rồi, cô lựa chọn không cùng anh ta nói chuyện, có thể trầm mặc chứ?
Mặc Tử Hàn thấy cô ngậm miệng không nói, làm bộ dáng trầm mặc bắt đầu có chút khó chịu.
Đột nhiên, anh xoay người đi về hướng toilet.
Anh vừa động, lập tức ảnh hưởng tới tay phải của Tử Thất Thất.
"Này, anh muốn làm gì?" Cô kinh hoảng hỏi.
"Tôi muốn đi vệ sinh!" Anh thuận miệng trả lời.
"Cái gì? Nhà vệ sinh? Đợi, đợi một chút...." Tử Thất Thất lập tức kéo tay anh lại.
Mặc Tử Hàn cảm thụ nhiệt độ ở hai tay cô, tâm tình thoáng chuyển, "Làm sao? Có chuyện gì không?" Anh ra vẻ lạnh như băng hỏi.
"Cái kia... có thể xin anh nhẫn nại một chút được không!"
"Chuyện này mà còn có thể nhẫn nại sao?"
"Vậy.... Có thể xin anh tháo khóa tay ra không, tôi thề tôi tuyệt đối sẽ không bỏ trốn, bằng không anh khóa tôi vào chỗ khác, sau đó một mình anh vào?" Cô ôn tồn nói, mang theo thái độ cầu khẩn nói chuyện với anh, nhưng mà....
"Không được!" Mặc Tử Hàn lập tức cự tuyệt.
Tử Thất Thất nháy mắt á khẩu, cả người cứng đờ.
Tâm tình Mặc Tử Hàn cực kỳ vui mừng, anh chính là thích nhìn cô tức giận, phẫn nộ, không biết làm thế nào, táo bạo, bộ dáng kinh ngạc, cũng không biết là từ khi nào, khi dễ cô trở thành thú vui lớn nhất của anh.
"Đi thôi!" Anh nói xong liền kéo tay cô đi về phía toilet.
"Đợi một chút, đợi một chút, anh đừng kéo tôi, không cần kéo tôi, tự tôi đi, tôi đi còn không được sao?" Tử Thất Thất hét to, bỏ tay anh ra.
Không phải là đi vệ sinh sao? Xấu hổ hẳn là anh ta không phải sao? Ngay cả chuyện như vậy cũng bị người nhìn thấy, anh ta hẳn là mắc cở chết người không phải sao?
Hứ... Không phải là nhìn xem khối thịt nào đó trên thân thể người đàn ông ư, có cái gì kinh ngạc? Tử Thất Thất cô mới không sợ.
Bỗng nhiên lấy hết dũng khí, ngạo mạn nhìn anh.
Khóe miệng Mặc Tử Hàn tà ác gợi lên, phát ngôn dọa người nói, "Cô đã nghe lời vậy, vậy thì tôi liền nghe cô nhẫn nại một chút, bất quá ngược lại, tôi hiện muốn đi tắm, cô không bằng ngoan ngoãn theo tôi, thuận tiện chà lưng giúp tôi đi!"
Toàn bộ dũng khí mới vừa rồi của Tử Thất Thất nháy mắt rớt nửa đoạn.
Người người đàn ông này rõ ràng đùa bỡn cô.
Bỗng nhiên có chút hối hận, vào cái ngày anh ta bị điện giật cho ngất cô không nên cứu anh ta, để cho anh ta tự sinh tự diệt, nếu không cũng sẽ không phát sinh chuyện hôm nay.
"Đi thôi!" Mặc Tử Hàn lại nói ra hai chữ này, liền kéo Tử Thất Thất không tình nguyện đi vào phòng tắm.
Trò hay giờ mới bắt đầu, anh nhất định sẽ hảo hảo dạy dỗ cô gái này, sau đó ăn luôn cô...
........
Phòng tắm
Tử Thất Thất và Mặc Tử Hàn đưa lưng về phía nhau.
Mặc Tử Hàn khóe môi nhếch lên, nhanh chóng cởi quần áo trên người mình, Tử Thất Thất thì thấp thỏm bất an cau mày, cảnh giác tên sắc lang phía sau.
Bây giờ nên làm gì?
Cô không thể bị anh ta thao túng, không thể để anh ta khóa chung một chỗ, nhất định phải nghĩ biện pháp phá cái còng tay này.
Không phải nói trời không tuyệt đường người sao? Nhưng mà tại sao..... cô chính là không tìm được một đường ra?
Đang lúc cô rối rắm, Mặc Tử Hàn đột nhiên xoay người, toàn thân xích lỏa từ phía sau ôm lấy eo cô, nhích tới gần bên tai cô nói, "Bảo bối, dù sao cũng đã vào, có muốn cùng tắm không?"






Ở bên trong phòng tắm chơi vật lộn
Bảo.... Bảo bối?
Người người đàn ông này anh ta uống lộn thuốc sao?
"Cái kia... Không cần, anh tự mình tắm rửa đi!" Cô kích động nói, hai tay đẩy hai tay của anh đang ôm eo mình ra.
"Cô không cần khách khí với tôi, dù sao cái bồn tắm này khá lớn!" Hai tay Mặc Tử Hàn lại ôm lấy cô, vẫn như cũ ở bên tai cô thì thào nói nhỏ.
"Anh cố ý!" Tử Thất Thất rống giận.
"Con mắt nào của cô nhìn thấy tôi cố ý?" Mặc Tử Hàn đúng lý hợp tình chất vấn.
"Hai mắt!" Tử Thất Thất kiên định.
"A...." Mặc Tử Hàn vui vẻ cười khẽ, sau đó đem hai cánh tay mở rộng đặt ở ven bồn tắm hình tròn, đắc ý nói, "Coi như là tôi cố ý, vậy thì thế nào? Cô có thể làm khó dễ được tôi?"
"Anh....Anh anh anh anh anh anh...." Tử Thất Thất chỉ vào mũi cao thẳng của anh mắng to, "Anh hèn hạ, anh vô sỉ, anh hạ lưu, anh là tên trứng thối khốn khiếp này, tôi liều mạng với anh...." Cô trực tiếp giận điên lên.
Sống hơn hai mươi năm cô chưa từng bị người đùa giỡn như vậy, cho dù là Thiên Tân, cũng hiểu được cái gì gọi là có chừng có mực, nhưng mà người đàn ông này anh ta thực sự quá phận, nhẫn nại của cô đã đến cực hạn, cho dù là đánh không lại anh ta, cô cũng muốn trút cơn tức này.
Thình lình vươn quyền trái, trực tiếp đánh về phía khuôn mặt tuấn tú kia của anh, Mặc Tử Hàn vươn tay phải của mình dễ dàng bắt được nắm tay nho nhỏ của cô, Tử Thất Thất lập tức đưa tay phải ra, nhưng là bởi vì bị còn