Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2948 lượt.
y bộ dáng của cậu có chút kỳ quái, lo lắng hỏi, "Tiểu thiếu gia cậu làm sao vậy? Cậu không sao chứ?"
"Cháu sợ.... Cháu sợ.... Cháu rất sợ..... Ba nếu chết thật thì làm sao bây giờ? Là cháu giết ba, là cháu hại chết ba...." Mặc Thiên Tân đột nhiên hoảng sợ nói, cả người càng ngày càng khủng hoảng.
Đột nhiên, đèn đỏ phía trên phòng cấp cứu tắt, cánh cửa bỗng nhiên bị mở ra.
Tử Thất Thất khập khễnh đi theo giường bệnh từ bên trong đi ra.
Mặc Thiên Tân nghe thấy tiếng mở cửa, kích động quay đầu nhanh chóng chạy đến trước mặt bọn họ, hỏi, "Mẹ, ba như thế nào? Ba sẽ chết sao? Ba sẽ chết sao? Ba đã chết sao?"
Tử Thất Thất cuối nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt của cậu, khóe miệng chậm rãi giương lên nụ cười, lau chùi nước mắt trên mặt cậu nói, "Ba con không có chuyện gì rồi, anh ta không có chết!"
"Thật sự?" Cậu xác định hỏi.
"Thật, không tin một mình con nhìn đi, anh ta còn thở, anh ta còn sống...."
Mặc Thiên Tân vội vàng xoay người, cái đầu nho nhỏ vừa vặn ghé vào bên giường, hắn dùng tay nhỏ bé của mình dùng sức xoa xoa nước mắt, sau đó nhìn Mặc Tử Hàn ngủ say trên giường.
Ba thật sự lại thở, ba thật sự còn sống, thật tốt quá!
Mặc Thiên Tân nín khóc mỉm cười.
Nhưng Tử Thất Thất ở bên giường bệnh, hai mắt đột nhiên mơ hồ, thân thể bắt đầu khẽ lay động, mà đau đớn dưới chân thật giống như đột nhiên xuất hiện, đau đớn kịch liệt.
Mất đi trọng tâm, cô ngã xuống.
"Mẹ!" Mặc Thiên Tân sợ hãi kêu.
Bác sĩ đứng ở bên cạnh Tử Thất Thất rất nhanh đở lấy thân thể của cô, đơn giản kiểm tra một chút cho cô, sau đó dùng Trung văn không lưu loát nói, "Cháu..... Yên tâm, cô ấy..... Không có việc gì, chẳng qua là...... Kinh hãi quá độ, ngất đi rồi, bất quá..... tôi hiện tại chuẩn bị phẫu thuật cho cô ấy, lần này..... Tuyệt đối sẽ không nguy hiểm, các người yên tâm đi nghỉ đi!"
Mặc Thiên Tân rốt cục cũng an tâm, nhưng nhìn ba nằm trên giường, mẹ hôn mê, chân mày cậu thủy chung cũng không có giãn ra, cậu vẫn như cũ cho rằng chuyện phát sinh ngày hôm nay, toàn bộ đều là lỗi của mình.
Mà người đàn ông đứng ở một bên vẫn trầm mặc không nói, an tâm nhìn khuôn mặt Mặc Tử Hàn, chân mày cũng khẽ chau lên.
Chuyện này rốt cuộc là ai làm?
Hắn nhất định phải điều tra rõ ràng..........
Cái người nào đó, chính là người này.......
Sau một ngày một đêm
Phòng bệnh VIP
Vách tường màu trắng, nóc nhà màu trắng, kết cấu kiểu nhà ở nhưng lại tràn ngập mùi nước khử trùng. Mặc Tử Hàn bình tĩnh nằm ở trên chiếc giường đôi rộng lớn, hai mắt khép lại, mà ở bên cạnh anh, Tử Thất Thất lẳng lặng ngồi ở trên ghế, theo dõi sắc mặt anh chuyển dần sang hồng nhuận.
Bỗng nhiên....
Trước sau mâu thuẫn như vậy, cô không rõ, anh ta tại sao muốn như thế?
"Đừng cứu tôi a, tôi không cần anh cứu..... Anh trứng thối này..... Trứng thối....." Tiếng khóc của cô dần chuyển thành mắng.
Mà Mặc Tử Hàn nằm trên giường bệnh, khẽ nghiêng đầu nhìn bả vai không ngừng run rẩy của cô, nghe lời oán trách cùng với tiếng khóc càng ngày càng lớn của cô, chẳng biết tại sao, co rút đau đớn ở trái tim biến mất, ngược lại khóe miệng của anh vui vẻ giương lên.
Lần đầu tiên anh phát hiện, tiếng khóc của phụ nữ lại động lòng người như vậy.... Bất quá, tại sao lúc đó lại dùng bản thân để bảo vệ cô cơ chứ?
Khi mà nhìn thấy quả bom kia, đầu óc của anh thật giống như trống rỗng, chỉ có một ý niệm trong đầu chính là không muốn cô chết, không muốn cô bị thương, mà thân thể của anh cũng đi theo ý nghĩ này đem cô ôm chặt lấy, liều mạng bảo vệ cô.
Rốt cuộc vì sao anh phải làm như vậy chứ?
Anh cũng không biết tại sao.....
Bất quá bây giờ hai người cũng không có chuyện, còn sống trên thế giới này, cho nên vẫn là có thể chứng minh, hành động trong lúc đó.... Là chính xác.
"Đừng khóc....." Anh nhẹ giọng nói, bàn tay to bao trùm trên đầu cô.
Mặc dù tiếng khóc này rất mỹ diệu, nhưng quả nhiên vẫn còn quá ầm ĩ.
"Ô......... A ô........ A a ô........."
Càng được an ủi, ngược lại tiếng khóc Tử Thất Thất càng thêm vang dội, cô giống như là đứa trẻ vừa mới ra đời, đem hết toàn lực cao giọng khóc lớn.
Chân mày Mặc Tử Hàn phiền não nhăn lại, bàn tay to tại đỉnh đầu của cô tuỳ tiện xoa nhẹ mấy cái, oán trách nói, "Ầm ĩ muốn chết, đừng khóc....... Đừng khóc nữa!"
Thật không biết nước mắt cô gái này từ nơi nào chảy xuống, tại sao lại có nhiều như vậy?
"Ô.........Ô ô......... A a a Ô........"
"Tử Thất Thất cô có thể ngừng khóc chưa? Phiền muốn chết.... Ầm ĩ muốn chết....." Mặc Tử Hàn không ngừng oán trách, bàn tay to bao trùm ở đỉnh đầu cô không ngừng loạn, đem mái tóc dài của cô làm cho lộn xộn.
"Không cần anh lo cho tôi, trứng thối" Tử Thất Thất khóc lớn, dùng sức vung tay anh ra.
Tay Mặc Tử Hàn vốn không có lực, bị cô vung lên như vậy, toàn bộ cánh tay đều bay ra ngoài, sau đó cũng kéo thân thể của anh.
"A...." Anh đau đớn kêu lên, phía sau lưng đau đớn nóng rát.
"Làm sao vậy? Vết thương đau sao? Là tôi làm sao? A