Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342950
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2950 lượt.
, vậy chúng ta cùng ở phòng này đi!" Anh mở miệng cười.
"Đi đi!"
Hổ Phách lập tức lui ra khỏi phòng, Tử Thất Thất trợn to hai mắt nhìn bọn họ kẻ xướng người họa.
Bọn họ vậy mà tự tiện quyết định chuyện của cô?
"Tôi nói tôi sẽ không ở cùng một phòng bệnh với anh, nếu anh đem phòng bệnh của tôi trả lại, vậy thì tôi đi xin ở phòng bệnh bình thường, tóm lại..... Tôi tuyệt đối không muốn ở chung một chỗ với trứng thối anh!" Cô kiên định, kiên quyết thét lớn.
"Đây là thái độ đối đãi với ân nhân cứu mạng của cô sao?" Hai mắt Mặc Tử Hàn sắc bén nhìn cô.
Tử Thất Thất sửng sốt.
Ân nhân cứu mạng?
"Phải..... Là anh không nên cứu tôi, tôi lại không cầu anh cứu tôi!" Cô kiên trì đến cùng.
"A, tôi hiểu, đây chính là \'vong ân phụ nghĩa\' trong truyền thuyết!"
"Anh nói cái gì?"
"Tôi nói cô vong ân phụ nghĩa a!"
"Tôi nào có!"
" Cô không có sao? Tôi rõ ràng cứu cô, nhưng là cô chẳng những mắng tôi là trứng thối, còn ngay cả việc ở lại phòng bệnh của tôi chiếu cố tôi một ít chuyện cũng không nguyện ý, đây không phải vong ân phụ nghĩa thì là cái gì?"
"Chiếu... Chiếu cố anh? Tôi cũng là bệnh nhân!"
"Thì vết thương nhỏ này của cô coi như là khuyết điểm?"
" Cái gì? Vết thương nhỏ? Anh thử làm gãy một chân của mình xem, xem có phải vết thương nhỏ hay không? Xem có đau nhiều hay không? Thật là, tôi nhịn đau ở trong phòng cấp cứu đứng sáu giờ cùng anh, anh lại còn nói tôi vong ân phụ nghĩa, tôi thấy anh mới là vong ân phụ nghĩa!" Tử Thất Thất tức giận oán hận, nhưng là nhớ tới sáu giờ kia ở trong phòng cấp cứu, cô thật không có ấn tượng về đau đớn gì, đầy trong đầu đều là khuôn mặt trắng bệch kia của Mặc Tử Hàn, còn có tiếng hít thở yếu ớt kia.
Sợ hãi làm cô quên mất đau đớn, nhưng là..... Đau vẫn là đau, quả thực rất đau!
Mà Mặc Tử Hàn nghe được cô nói theo anh ở trong phòng cấp cứu sáu giờ, không khỏi có chút kinh ngạc.
"Cô nhịn đau ở trong phòng cấp cứu theo tôi sáu giờ? Cô lo lắng tôi sẽ chết như vậy sao?" Anh lặp lại.
"Ách...." Chẳng biết tại sao Tử Thất Thất vậy mà cảm thấy có chút xấu hổ, xấu hổ nói, "Không có biện pháp a, ai kêu anh khóa tôi chung một chỗ, tôi vạn bất đắc dĩ mới cùng anh vào phòng cấp cứu, tôi không phải bởi vì lo lắng cho anh mới nhịn đau sáu giờ, hơn nữa anh chết đâu liên quan gì tới tôi? Tôi chỉ mong sao anh chết ngay lập tức!"
Khi cô nói xong câu đó, cô bỗng nhiên có loại suy nghĩ xúc động, thái độ kích động này căn bản là không đánh đã khai nha, cô đây là làm sao vậy? Ở trước mặt của anh kích động cái gì? Xấu hổ cái gì? Khẩn trương cái gì?
"Ha ha...." Mặc Tử Hàn nhẹ giọng cười.
"Anh cười cái gì, tôi đã nói không phải bởi vì lo lắng cho anh!"
"Tốt tốt tốt, tôi đã biết, cô không cần giải thích, tôi hiểu..... Tôi đều hiểu......"
"Anh.... Anh...." Khuôn mặt Tử Thất Thất đỏ lên.
Anh hiểu được cái gì? Anh rõ ràng cũng đã nhận định cô lo lắng cho anh, mặc dù thật sự cô lo lắng cho anh không sai, nhưng là.... Nhưng là.... Cô cũng không muốn cho anh biết a!
"Ha ha....." Mặc Tử Hàn lại cười khẽ, nhìn khuôn mặt đỏ rực của cô.
"Đừng cười nữa!" Tử Thất Thất tức giận.
"Tôi cười một cái cũng không được sao?"
"Không thể! Không cho phép! Nín!"
"Làm sao mà cô còn bá đạo hơn tôi vậy?"
"Hừ....?"
Bỗng nhiên.....
Hai người đang tranh cãi ầm ĩ, cửa phòng lại một lần nữa mở ra, nhưng lần này là từ từ từng chút từng chút mở ra, mà bóng dáng nho nhỏ của Mặc Thiên Tân trong khe cửa hơi hơi ló ra, cúi đầu không dám nhìn thẳng bọn họ.
Tử Thất Thất thấy cậu lập tức nghi hoặc nói, "Bảo bối con làm sao vậy? Đi vào a, ba con đã tỉnh rồi!"
"......"
Lần đầu tiên, Mặc Thiên Tân trầm mặc không nói bất kì lời nào, đầu vẫn cúi thật thấp, hoàn toàn không dám ngước lên, hơn nữa bóng dáng tựa hồ cũng từ từ lui về phía sau, giống như đang sợ cái gì.
"Vào đi, ta cũng đang có chuyện cần nói với con!" Mặc Tử Hàn đột nhiên lạnh lùng mở miệng.
Thân thể Mặc Thiên Tân rất rõ ràng chấn động nhưng là lại thực nghe lời đi vào phòng, sau đó từng bước từng bước chậm chạp đến bên giường, đầu vẫn cúi thật thấp, bất quá lại mở miệng nhẹ giọng kêu một tiếng, "Ba, mẹ...."
Tử Thất Thất nhìn bộ dáng của cậu bây giờ, không khỏi nhíu mày.
Cậu làm sao vậy? Lần đầu tiên thấy cái bộ dáng này của cậu im lặng, có chút đáng sợ....
Mặc Tử Hàn đầu chuyển hướng nhìn cậu cúi đầu thật thấp, lạnh lùng nói, "Ngẩng đầu lên!"
Mặc Thiên Tân có chút chần chờ nhưng vẫn là ngẩng đầu lên.
"Xin lỗi...." Cậu đột nhiên nói xin lỗi.
"Tại sao lại xin lỗi?" Mặc Tử Hàn hỏi.
“Bởi vì..... Đều là lỗi của con....."
"Con làm gì sai?"
"...." Mặc Thiên Tân lại trầm mặc, hồi lâu sau mới chậm chạp nói, "Cũng bởi vì con, nếu con không trêu cợt mẹ cũng sẽ không gặp phải chuyện như vậy, hai người cũng sẽ không trở nên như bây giờ, cũng sẽ không bị thương, cho nên..... Toàn bộ đều là lỗi của con, là con hại hai người!"
Tử Thất Thất kinh ngạc nghe lời cậu nói, vậy mà không nghĩ tới cậu cùng cô nghĩ giống nhau, cô cũng vẫn cho rằng là mình sai, đồng thời cũng bở