Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342538
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2538 lượt.
ải chọc một lần nữa.”
Du Nhiên nhất quyết không để anh ta được như mong muốn, lần này, cô tìm kiếm sự giúp đỡ từ một bạn học khác.
Vừa mới vội vàng nhỏ máu lên huyết thanh, chuông tan học đã vang lên, những bạn học khác đã làm xong thí nghiệm, nộp báo cáo rồi ra về.
Không lâu sau, trong phòng thí nghiệm chỉ còn lại Du Nhiên, Khuất Vân và thầy giáo khoa sinh.
May còn có người ngoài, Du Nhiên nghĩ.
Nhưng ngay sau đó, cô lập tức nhìn thấy Khuất Vân đi tới trước mặt thầy giáo khoa sinh, nhẹ giọng thì thầm hai câu, sau đó, tên người ngoài quý giá duy nhất cũng bỏ đi.
“Thầy phụ trách, thầy còn chưa kiểm tra thí nghiệm của em, thầy không thể đi!” Du Nhiên nóng ruột.
Ai muốn ở cùng với Khuất Vân chứ?
Thế nhưng Khuất Vân ung dung ngăn cô lại: “Không phải còn tôi sao? Tôi sẽ ở lại với em.”
Việc đã đến nước này, Du Nhiên quyết định ngồi xuống, coi anh là vật thể trong suốt, không nhìn thấy, không nghe thấy.
Khuất Vân đã ngồi xuống bên cạnh cô, hai người cùng nhau nhìn sự thay đổi trên tấm thủy tinh.
Một lúc sau, Khuất Vân đột nhiên hỏi: “Em và Long Tường, thực sự quen nhau sao?”
“Tối qua anh ăn cơm à?” Du Nhiên hỏi ngược lại.
“Đúng vậy.” Khuất Vân nói.
“Chẳng trách, thì ra là ăn no quá.” Du Nhiên bình tĩnh hiểu ra.
“Em còn chưa trả lời câu hỏi của tôi.” Khuất Vân chưa bao giờ là người dễ dàng bỏ cuộc.
“Câu hỏi gì?” Du Nhiên hỏi lại lần thứ hai.
“Em và Long Tường thực sự quen nhau sao?” Khuất Vân nói.
“Biết không? Hoa hậu giảng đường ở phòng ngủ bên cạnh qua lại với một giảng viên đấy.” Du Nhiên đột nhiên nói.
“Hoa hậu giảng đường qua lại với giảng viên thì liên quan gì tới việc em và Long Tường quen nhau?” Khuất Vân hỏi.
“Nếu vậy, tôi và Long Tường quen nhau có liên quan gì tới anh?” Du Nhiên liếc mắt một cái dò xét.
Nói xong những lời này, Du Nhiên cảm giác thật thành công, vì vậy cô lại cúi đầu nhìn tấm thủy tinh.
Khi đang quay lại, hơi thở của Khuất Vân nhất thời ập đến, trong nháy mắt, cô bị vây quanh, mà một thứ gì đó mềm mại cũng chạm lên môi cô.
Giống như gặp phải sự tập kích của dã thú, Du Nhiên phản kích trong vô thức, cắn lấy cái lưỡi đang có ý đồ phá tan hàm răng của cô rồi tiến vào trong.
Khuất Vân chậm rãi rời khỏi môi cô, ngón tay trong suốt khẽ vuốt khóe miệng, cười khẽ: “Quả nhiên, răng nhọn, cái miệng cũng sắc bén.”
Du Nhiên lấy khăn tay ra, tỏ vẻ chán ghét lau đôi môi vừa bị Khuất Vân chạm vào, cảnh cáo: “Thầy giáo, em có thể tố cáo thầy.”
“Tôi chỉ không kìm lòng được.” Trong đôi mắt Khuất Vân là ý cười sâu xa.
“Cái cớ không tệ, mời anh lần sau khi tôi đã cắn đứt cái cội nguồn tội ác của anh rồi lại mang ra dùng.” Du Nhiên đứng dậy, lạnh giọng nói.
“Tôi rất chờ mong giây phút đó đến.” Giọng nói Khuất Vân mang theo sự dịu dàng thu hút.
Không muốn nhiều lời với anh nữa, Du Nhiên đợi có được kết quả thí nghiệm rồi lập tức dùng tốc độ nhanh nhất điền xong báo cáo, đập lên bàn giáo viên rồi chạy khỏi phòng thí nghiệm như chạy xa khu dịch bệnh.
Vừa vội vàng bước đi, Du Nhiên vừa lau miệng, luôn cảm thấy hơi thở của Khuất Vân còn quanh quẩn trên mặt mình.
Ai ngờ, vừa mới đi tới bên dưới phòng thí nghiệm, một người bỗng nhào ra, giây tiếp theo, Du Nhiên đã bị ấn lên tường, miệng lại chạm vào một đôi môi.
Lần này, người ép hôn cô là Tiểu Tân.
Hôn xong, Tiểu Tân lau miệng, đắc ý nói: “Thế nào, lần này kỹ thuật hôn của tôi có tiến bộ không?”
Du Nhiên cúi đầu, tóc mái trên trán che khuất đôi mắt, nửa gương mặt chìm trong bóng tối.
Tiểu Tân đẩy đẩy cô: “Không sao chứ? Chẳng lẽ hạnh phúc đến ngất đi?”
Du Nhiên không nói gì, nhưng quanh người bắt đầu xuất hiện sương lạnh, cô chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt là bóng tối hủy diệt tất cả trời đất.
Sau đó… Tiểu Tân nằm trong bệnh viện một tuần.
Từ lúc đó, Du Nhiên bắt đầu mang theo bình xịt hơi cay trong người.
Bên cạnh có một con sói to, một con sói nhỏ, nguy hiểm rất lớn, không thể không đề phòng.
Khi Tiểu Tân nằm viện, Du Nhiên vốn tưởng rằng mình sẽ thoải mái hơn một chút, nhưng không được như mong muốn.
Hôm nay, đang ở trong thư viện, cô bị gọi vào phòng hiệu trưởng.
Du Nhiên vừa thấp thỏm vừa thích thú, tiếp xúc gần gũi với lãnh đạo tối cao của trường thế này là lần đầu tiên của cô.
Nhưng khi vừa bước vào phòng hiệu trưởng, mọi hứng thú của cô lập tức tan thành mây khói.
Trong phòng có một người phụ nữ trung niên ăn mặc kiểu cách, chính là mẹ của Tiểu Tân, ngoài ra, còn có giảng viên nhà cô, Khuất Vân.
“Bạn Lý Du Nhiên, mời bạn ngồi.” Hiệu trưởng là một người đàn ông mập mạp, gương mặt tròn tròn, nhìn có vẻ rất hòa ái, dễ gần.
Cho dù hiệu trưởng có tròn tròn đáng yêu giống gấu trúc, Du Nhiên cũng không an tâm được chút nào.
“Bạn Lý Du Nhiên, hôm nay tìm bạn tới đây là vì muốn nhờ bạn chứng thực một việc.” Hiệu trưởng nói.
“Em nhất định sẽ trả lời thành thật, tuyệt đối không chống cự, quyết không giấu giếm.” Du Nhiên vô cùng thấu hiểu đạo lý không thể đắc tội người có quyền, vội vàng ngồi thẳng lên.
“Thật ra, chuyện này rấ