XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2539 lượt.

t khó mở miệng.” Hiệu trưởng nói.
Du Nhiên siết chặt nắm tay.
“Thế nhưng, tôi không thể không mở miệng.” Hiệu trưởng nói.
Du Nhiên ngừng thở.
“Thế nhưng, tôi mở miệng thế nào cũng không được.” Hiệu trưởng nói.
Cái mông Du Nhiên bắt đầu ngứa ngáy.
“Bạn nói xem, tôi nên mở miệng thế nào đây?” Hiệu trưởng hỏi.
Tay Du Nhiên bắt đầu ngứa ngáy.
Lão già nhà ngài muốn mở miệng thế nào tôi làm sao biết được!!!
“Vậy mới nói, miệng này không mở được, đúng là một vấn đề.” Hiệu trưởng kết luận lại.
Du Nhiên: “…”
Dưới ánh mắt áp bức trong im lặng của Du Nhiên và mẹ Tiểu Tân, cuối cùng hiệu trưởng cũng bắt đầu nói vào chuyện chính: “Là thế này, mẹ của bạn học Long Tường, chính là phu nhân đang ngồi bên cạnh bạn, vừa tìm tới chỗ tôi, nói về một số chuyện của bạn, chúng tôi muốn biết, chuyện này rốt cuộc có phải sự thật hay không.”
Du Nhiên vội vàng dùng toàn bộ sức lực lắng tai nghe những tội lỗi mà mẹ Tiểu Tân đổ cho mình.
“Nghe nói buổi tối bạn phục vụ trong quán bar đêm?”
“Nghe nói bạn đã từng nhiều lần phá thai?”
“Nghe nói bạn dụ dỗ bạn học Long Tường ngây thơ, không hiểu sự đời? Cưỡng ép bạn ấy phải sống chung với bạn?”
“Nghe nói bạn ép bố mẹ bạn Long Tường trả năm vạn tệ để rời khỏi bạn Long Tường?”
Du Nhiên không thể không thừa nhận, khả năng biên kịch của bố mẹ Long Tường là rất mạnh mẽ, công phu đổi trắng thay đen cũng đã luyện đến tầng cao nhất.
Du Nhiên đang định phủ nhận, mẹ Tiểu Tân đã ngắt lời cô: “Cô không cần nói dối, cô làm gì trong lòng cô rõ nhất.”
Du Nhiên tức giận cười: “Phu nhân này, ngài đây chính là trắng trợn vu cáo hãm hại, tôi có thể tố cáo ngài tội phỉ báng.”
“Tôi vu cáo cô?” Mẹ Tiểu Tân chỉ thẳng vào mặt Du Nhiên: “Lẽ nào cô và con trai tôi không qua lại với nhau?”
Du Nhiên vừa định trả lời “đúng”, nhưng khóe mắt liếc đến người đang ngồi trên ghế sô pha bên cạnh, không nói một lời, nhàn nhã uống trà kia.
Anh ra vẻ không để ý, nhưng Du Nhiên cảm giác được lỗ tai anh đang dựng thẳng lên, cũng chờ đợi đáp án của cô.
Thật ra, Du Nhiên muốn Khuất Vân hiểu lầm rằng cô và Tiểu Tân đang hẹn hò, cô hy vọng anh có thể nhanh chóng hết hy vọng.
Vì vậy, Du Nhiên không tiện phủ nhận trước mặt anh.
Vì vậy, Du Nhiên im lặng.
“Xem đi, chính cô ta cũng thừa nhận rồi.” Mẹ Tiểu Tân cười nhạt.
“Trường chúng tôi cũng không có quy định cấm sinh viên yêu đương, vì vậy, cho dù bạn Lý Du Nhiên và bạn Long Tường đang hẹn hò cũng không mắc lỗi.” Hiệu trưởng giống như một người hòa giải, cười ha ha.
Du Nhiên lập tức cảm động đến nước mũi giàn giụa, hiệu trưởng à, ngài đúng là Phật Di Lặc.
Nhưng chưa cảm động được hai giây, gương mặt tròn tròn đáng yêu như Phật Di Lặc của hiệu trưởng lại cười tủm tỉm tung ra vấn đề: “Bạn Lý Du Nhiên, để tôi có thể nhận định một cách chính xác nhất, mời bạn nói tỉ mỉ tình hình phát triển của quan hệ giữa bạn và bạn Long Tường, ví dụ như hai bạn đã phát triển đến trình độ nào? Bạn có cảm thấy bạn ấy tốt hơn nhiều so với bạn trai cũ của bạn không? Nếu bạn trai cũ quay lại tìm bạn, có phải dù có chết bạn cũng không rời khỏi bạn Long Tường không? Quan trọng nhất là, bạn có đánh giá gì khó nghe với bạn trai cũ, mời bạn cứ việc nói ra.”
Sau khi thầy ấy nói xong, mẹ Tiểu Tân không còn chỗ nào để nói, Du Nhiên nghi hoặc, mà cái chén trên tay người đang ngồi trên ghế sô pha đằng kia cũng kêu “keng” một tiếng.
Sau đó, vỡ vụn.
Đối diện với ánh mắt của ba người từ bên này nhìn lại, Khuất Vân hời hợt giải thích: “Xin lỗi, lỡ tay.”
Nói xong, anh vứt những mảnh vỡ vào thùng rác, rồi lại cầm lên một cái cốc sứ màu tím khác.
Một Khuất Vân luôn luôn bình tĩnh, kiềm chế, có lẽ bị một đám chó ị lên đầu cũng có thể bình tĩnh, không thay đổi vẻ mặt, vậy mà đột nhiên lại kích động.
Du Nhiên cảm thấy thật hiếm thấy.
“Bạn Lý Du Nhiên, bạn có thể trả lời câu hỏi của tôi không?” Hiệu trưởng cười ha ha nhìn cô.
Lại là mẹ Tiểu Tân cứu Du Nhiên: “Hiệu trưởng, chuyện này có liên quan gì tới chuyện kia sao?”
“Rất có liên quan chứ.” Hiệu trưởng vẫn cười, giống như không biết nóng nảy là gì: “Nếu bạn trai cũ của bạn Lý Du Nhiên là một gã cầm thú không gì sánh được, thì bạn Lý Du Nhiên nên dứt khoát rời khỏi hắn, ngược lại hẹn hò với bạn Long Tường, một thanh niên đầy hứa hẹn, thì tương đối thông minh, tương đối nhìn xa trông rộng hơn. Điều này còn có ý nghĩa, có giá trị hơn cả việc tỉnh lại từ trong tổ chức phản chính phủ, thoát thân khỏi cạm bẫy của bọn bán hàng đa cấp, chạy thoát khỏi mỏ đào than ấy chứ.”
Du Nhiên nghiền ngẫm một lúc mới lĩnh hội được tính đúng đắn của mấy câu nói của ngài hiệu trưởng đây, Khuất Vân còn tà ác hơn cả bọn phản chính phủ, công ty bán hàng đa cấp và mỏ than.
Quả nhiên là hiệu trưởng, cái nhìn đối với từng vấn đề ở một trình độ khác mọi người.
Còn chưa khen ngợi xong, Du Nhiên lại nghe một tiếng “keng” xuất phát từ phía Khuất Vân.
Một cái chén khác lại tử nạn.
“Xin lỗi, lại lỡ tay.” Khuất Vân giải thích y như vừa rồi.
“Hiệu trưởng, chúng ta có thể nói chuyện chính