Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2551 lượt.
ều lần đều chắn trước mặt cô, sau bốn năm lần, dưỡng khí của Du Nhiên đã dùng hết, cuối cùng không thở nổi nữa đành vùng ra khỏi mặt nước.
Tháo kính bơi xuống, Du Nhiên nhìn Khuất Vân ở trước mặt.
Nước từ trên trán cô chảy vào mắt, khiên Du Nhiên rất khó mở to mắt.
Khuất Vân cũng ướt, nước chảy dọc theo mái tóc đen của anh, nhỏ xuống từ những đường nét rõ ràng của anh, nhưng ở khóe mắt, đuôi lông mày, lại khô ráo, giống như bị những tình cảm phức tạp trong ánh mắt làm bốc hơi.
Hít sâu một hơi, Du Nhiên lại chìm xuống nước lần thứ hai, chuẩn bị lẩn trốn.
Không có thời gian đeo kính bơi, Du Nhiên chậm rãi nhắm hai mắt, đi lung tung về phía trước, không ngờ đầu chạm vào một vật thể nói mềm không mềm, nói cứng không cứng.
Dựa vào cái đầu không thuần khiết của cô, Du Nhiên biết, đầu mình vừa chạm vào phần dưới của người khác.
Lần thứ hai nổi lên mặt nước, phát hiện một tin tức tốt: người bị đụng vào là Khuất Vân.
Còn phát hiện một tin tức xấu: người bị đụng vào, là Khuất Vân.
Du Nhiên vuốt mặt một cái, mở miệng, một lúc sau mới hỏi: “Đau không?’
Vẻ mặt Khuất Vân giãn ra một chút, anh lắc đầu.
“Vậy tôi không cần đền tiền rồi, xin lỗi không tiếp chuyện được.” Du Nhiên xoay người muốn chạy.
Khuất Vân bơi tới trước mặt cô lần nữa, lúc này, cũng phủ định lời vừa rồi: “Bây giờ, rất đau.”
“Vậy anh mau tới bệnh viện chữa trị, may ra còn cứu vớt được mấy phần công năng, xin lỗi không tiếp chuyện được.”
Du Nhiên xoay người lần thứ hai, muốn chạy lần thứ hai, nhưng Khuất Vân lại lại lại lại lần nữa chắn trước mặt cô.
“Nói chuyện với tôi khiến em không thể chịu đựng được như vậy sao?” Khuất Vân hỏi.
Giọng nói của anh giống như nhiễm phải cái bóng lăn tăn của ánh mặt trời.
“Long Tường nhìn thấy sẽ không vui.” Du Nhiên nói.
Nước trên mặt Khuất Vân chảy càng chậm, giống như bị sự lạnh lẽo vô hình đông cứng lại: “Từ lúc nào em trở nên quan tâm đến cảm nhận của cậu ta như thế?”
“Từ khi tôi chính thức trở thành bạn gái của cậu ấy.” Du Nhiên chậm rãi nói: “Tôi có nghĩa vụ phải quan tâm đến cảm giác của cậu ấy.”
Khuất Vân nhắm mắt lại, một giọt nước từ trong lông mày anh trượt xuống, lướt qua mí mắt thật mỏng, dưới ánh mặt trời, những đường huyết quản thật nhỏ mơ hồ hiện lên.
Giọng nói của anh phiêu đãng bay đến theo mặt nước, mang theo chút lành lạnh của ký ức: “Đúng vậy, khi em yêu một người, em sẽ rất tốt với người đó… Giống như đối với tôi khi đó vậy.”
Nhung nhớ, chiêm bao, đều là của một người.
“Xin lỗi, không tiếp chuyện được.” Du Nhiên không muốn cùng anh nhớ lại quá khứ, cô nắm lấy lan can, định đi lên.
Thế nhưng Khuất Vân cầm tay cô, bàn tay ẩm ướt, cầm lấy cánh tay cũng ẩm ướt như vậy.
Nước chậm rãi nhỏ xuống từ nơi tiếp xúc.
“Buông tay.”
“Buông tay.”
Câu nói thứ nhất là của Du Nhiên.
Còn câu nói thứ hai là của Tiểu Tân.
Du Nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy Tiểu Tân đang đứng ngược sáng bên thành bể, tay cầm khăn tắm.
Còn chưa kịp nói gì, Tiểu Tân đã lưu loát vươn tay, kéo Du Nhiên lên bờ.
Hai bàn tay ẩm ướt, rời khỏi nhau.
Tiểu Tân đỡ Du Nhiên đứng vững, đưa lưng về phía cậu, dùng khăn tắm rộng quấn lấy cơ thể cô, sau đó, dùng một tư thế vô cùng thân thiết ôm thắt lưng cô, siết chặt cô vào lòng mình.
Sau đó, cậu ta hôn lên mặt Du Nhiên, còn đôi mắt lại nhìn thẳng Khuất Vân, tỏ ý chiếm giữ.
Khi đôi môi nhẹ nhàng rời khỏi gương mặt thấm nước của Du Nhiên, Khuất Vân nghe thấy một câu nói: “Hiện giờ, người có thể hôn cô ấy, chỉ có tôi.”
Tiếp đó, Tiểu Tân ôm lấy Du Nhiên, bỏ đi.
Thay quần áo xong, Du Nhiên từ phòng thay đồ đi ra, bước về phía Tiểu Tân đang đợi mình.
Tiểu Tân chưa nói gì, chỉ nhận lấy cái túi trong tay cô, nắm đấm đút vào trong túi quần, đi về phía trước.
Du Nhiên theo sát phía sau.
Trên đường, sự im lặng khó chịu.
Du Nhiên suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng giải thích: “Tôi cũng không biết anh ta sẽ ở đó, lúc đó, tôi cũng muốn đi.”
Không có đáp lời, câu nói của Du Nhiên giống như rơi vào một hố sâu không đáy, một tiếng vang cũng không có.
Loại phiền muộn này, thật sự là văn chương cũng khó có thể hình dung.
Lại đi thêm khoảng mười bước nữa, Tiểu Tân trả lời: “Tôi biết.”
“Sao?”
“Tôi biết vì sao anh ta ở đó.” Tiểu Tân không quay đầu lại, bước chân cũng không ngừng: “Anh ta vẫn luôn đi theo em… Đối với em, anh ta chưa từng hết hy vọng.”
Nghe vậy, Du Nhiên đứng lại tại chỗ, mà Tiểu Tân dường như cũng cảm nhận được điều đó, làm cùng một động tác.
Nhìn quầng sáng óng ánh đến mức hơi chói mắt dưới đất, Du Nhiên nói: “Cậu suy nghĩ quá nhiều, hơn nữa, anh ta nghĩ gì, có liên quan gì tới chúng ta?”
Đầu hè, ánh mặt trời ấm áp, dòng chảy thời gian, dưới cái nóng, trở nên thật chậm chạp.
Giống như qua rất lâu, Du Nhiên mới nghe được Tiểu Tân đáp lời: “… Không liên quan gì tới chúng ta sao?”
Một câu hỏi như vậy đã dằn vặt Du nhiên cả một đêm.
Con đường tình yêu gập ghềnh, mà con đường học tập cũng mạo hiểm không gì sánh được.
Nhóm người của bộ giáo dục không ngừng đi dạo khắp