80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2573 lượt.

là sáu giờ sáng tinh mơ.
Quy định này đối với những kẻ chưa tới giờ chuông reo chưa rời giường như Du Nhiên mà nói, quả thực là sự hành hạ nơi Địa Ngục.
Ngày đến lượt biểu diễn, Du Nhiên phải nhờ tới mấy cái đạp của ba người bạn cùng phòng và chiêu liên hoàn điện thoại giết người của Tiểu Tân mới khiến cô mở được nửa con mắt.
Chỉ bằng nửa con mắt này, cô mộng du rời khỏi giường, rửa mặt, xuống lầu gặp Tiểu Tân, đi tới đường đi dạo.
Sắc trời mới tờ mờ sáng, những người biểu diễn xung quanh mắt cũng dính vào với nhau, đọc tiếng Anh như tụng kinh Phật.
Du Nhiên vừa ăn bánh bao Tiểu Tân đưa cho mình, vừa nhìn sách tiếng Anh, nhưng hai tròng mắt không ngừng lắc lư, chữ tiếng Anh như có sức sống, không ngừng bay ra khỏi trang giấy.
“Tựa vào lưng tôi đi.” Tiểu Tân tin rằng cứ tiếp tục thế này, tám chín phần mười là cô sẽ lăn ra đất ngủ.
Du Nhiên nghe lời, vì vậy, Du Nhiên còn buồn ngủ, trong miệng ngậm bánh bao, đầu dựa vào lưng Tiểu Tân, tia nắng ban mai tỏa xuống, cảnh sắc vô cùng đẹp.
Nhưng chưa đẹp được bao lâu, Du Nhiên bỗng cảm giác sống lưng Tiểu Tân có vẻ thẳng lên.
Chỉ nghe người ta nói nửa người dưới của đàn ông thích dựng lều, sao Tiểu Tân lại ngược lại, nửa người trên thích dựng lều?
Đang định hỏi xem có chuyện gì, ngẩng đầu, lại thấy một đôi mắt vô cùng quen thuộc.
Đuôi mắt cong lên, vẫn sâu lắng mê người như trước, chỉ là trong đó là bóng tối vô hạn, lạnh đến mức hoa đào xung quanh đều héo tàn.
Anh đứng cách đó tầm hơn một mét, nhìn bọn họ, không biết đã bao lâu.
Nhưng chỉ một giây sau khi Du Nhiên nhìn thẳng vào anh, Khuất Vân lập tức im lặng dời mắt.
Giống như cái nhìn chằm chằm vào bọn họ vừa rồi chỉ là vô ý đảo qua, không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Nhưng có người phá vỡ công sức của Khuất Vân.
“Bạn Lý Du Nhiên, thầy Khuất vừa rồi nhìn chằm chằm vào bạn và bạn Long Tường, ánh mắt vô cùng khó chịu.”
Bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói khiến Du Nhiên và Tiểu Tân lại càng hoảng sợ, quay đầu, đã thấy gương mặt bánh bao của hiệu trưởng.
Hiệu trưởng vỗ vai hai người, cười như cái vỏ bánh bao trơn bóng, vô cùng hòa ái: “Tiếp tục cố gắng nhé, tôi thấy hai bạn được đấy.”
Du Nhiên và Tiểu Tân hoàn toàn còn chưa kịp phải ứng gì, hiệu trưởng đã mang theo gương mặt bánh bao, chắp tay sau mông, ha ha cười bước lên con đường đá, thân mình rẽ một cái… đi vào nhà vệ sinh công cộng phía bên kia.
Lúc này, Khuất Vân cũng đi về phía Du Nhiên.
Du Nhiên ngồi thẳng dậy, quyết định binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn.
Cho đến khi tới trước mặt cô, Khuất Vân vươn tay ra, đưa cho cô danh sách ký tên.
Du Nhiên thở phào, một tay cầm danh sách, một tay nhận lấy chiếc bút Khuất Vân đưa.
Cô đã cầm được bút, nhưng… Khuất Vân không buông tay.
Cái bút giằng co giữa hai người, tuy thời gian chỉ nửa giây, nhưng đối với Du Nhiên lại là một sự khó xử đáng kể.
Khuất Vân nhìn Du Nhiên, ánh mắt buông xuống, vẻ mặt mang theo sự nghiêm túc, mê hoặc, khóe miệng luôn luôn hơi cong lên thường ngày lúc này cũng nhếch lên.
“Bút của thầy không tiện dùng, dùng bút của tôi đi.” Một cái bút khác theo giọng nói của Tiểu Tân được đặt vào tay Du Nhiên.
Du Nhiên không nghĩ nhiều, vội càng nhận lấy, mở nắp bút, ký tên rất nhanh, sau đó lập tức trả lại danh sách cho Khuất Vân.
Không có một giây chậm trễ, cô theo Tiểu Tân đến một cái đình nghỉ chân.
Khuất Vân ở phía sau, hoặc là ngừng lại, hoặc là đi tiếp, bọn họ không nhìn thấy.
Màn diễn sáng sớm hoàn thành, Du Nhiên tới lớp học, buổi trưa vẫn hẹn Tiểu Tân ở căn tin như trước.
Món ngon của căn tin trường là sườn xào chua ngọt, nhưng mỗi ngày chỉ bán rất ít, cung không đủ cầu, vì vậy trước cửa chỗ bán sườn xào chua ngọt luôn chen đầy người.
Du Nhiên đã từng không sợ chết mà chen vào, kết quả thật thảm: mặt bị giẫm bẹp, chân bị đạp sưng, ngay cả bát thịt kho tàu cũng bị người ta nhân cơ hội trộm mất ba miếng.
Thế nhưng từ ngày có Tiểu Tân, mỗi ngày Du Nhiên đều có sườn xào chua ngọt để ăn.
Cậu ta chỉ cần đứng đó, lông mày nhướng lên một cái, quanh người lập tức lượn lờ sương mù, lạnh đến mức như thế giới tiến vào kỷ băng hà.
Đời còn tươi đẹp, không đáng để chết vì một miếng sườn xào chua ngọt, đương nhiên, mọi người nhanh chóng nhường đường cho cậu ta, để cậu ta tới trước.
Mỗi lần thấy Tiểu Tân bê sườn xào chua ngọt mềm mềm, thơm ngào ngạt đi về phía mình là Du Nhiên lại nghĩ, lúc này, Tiểu Tân có thể được đặt biệt danh đại tướng quân trong bộ phim “một cái bánh bao phát sinh thảm án”.
Còn cô, đương nhiên phải nói ra lời thoại kinh điển “theo cậu, có thịt ăn”.
Du Nhiên nhận lấy, đang ăn vui vẻ, Tiểu Tân bỗng nói: “Thật không hiểu vì sao em cứ thích ăn ở căn tin.”
“Căn tin là chỗ để ăn, ký túc xá là chỗ để ngủ, WC là chỗ để nặn bánh.” Du Nhiên bắt đầu phổ cập tri thức cho cậu ta.
“Nhưng ở đây quá ầm ĩ, theo tôi thấy, sau này ăn ở bên ngoài cho tiện, tầm nhìn cũng tốt.” Tiểu Tân khuyên nhủ.
“Bạn học Long Tường, bạn đang hẹn hò với một nữ sinh gia đình bình thường, mời nhận rõ khả năng