Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2548 lượt.
nào đó không sợ chết nhỏ giọng nhắc nhở: “Thầy Khuất, thầy… thầy đã đứng ở trên đó mười phút rồi.”
Khuất Vân giống như vẫn không nghe thấy gì, chỉ nhìn vào máy tính của mình, không nhúc nhích, đôi mắt kia cũng không chăm chú, dường như đã rơi vào khoảng không của chính mình, không có điểm đặt chân.
Một lúc lâu sau, anh mới khẽ nhúc nhích: “Xin lỗi, bài giảng còn chưa hoàn thành, ngày mai họp nhé.”
Tốc độ lời nói nhanh hơn bình thường nửa nhịp.
Sau đó, anh mặc kệ một phòng đầy người, đi thẳng ra ngoài.
Khi xoay người, góc áo của anh kéo theo vài tờ giáo trình trên bàn rơi xuống bục giảng.
Du Nhiên cúi đầu, lại đeo tai nghe lên, không hề nghe những lời bàn luận của các bạn học xung quanh.
Không liên quan đến mình, Du Nhiên nói với bản thân như vậy.
“Du Nhiên, Long Tường nhà cậu mua bánh quẩy, sữa đậu nành cho cậu, đang đứng dưới lầu kìa.” Bạn cùng phòng A lớn tiếng gọi, khiến cả một tầng lầu đều nghe thấy.
Du Nhiên vội vàng chui ra khỏi ổ chăn, đi dép, lạch bạch chạy xuống dưới lầu, đi thẳng tới bên cạnh Tiểu Tân.
“Sao cậu lại tới đây?” Du Nhiên kéo cậu ta sang một bên: “Không phải đã nói với cậu hôm nay tôi không tới phòng tự học sao?”
“Hôm qua không phải em nói muốn ăn bánh quẩy và sữa đậu nành sao, hôm nay tôi dậy sớm nên đi mua.” Tiểu Tân đưa sữa đậu nành nóng hầm hập và bánh quẩy giòn khạy, vàng ươm cho Du Nhiên.
“A, cảm ơn nhé.” Du Nhiên ngẩn người, thật không ngờ hôm qua chỉ thuận miệng nói một câu mà Tiểu Tân lại nhớ.
“Về ngủ tiếp đi.” Tiểu Tân đút tay vào túi quần.
Du Nhiên gật đầu, khi đang xoay người, bỗng nổi lên một ý định, bàn tay tự chuyển động, hướng về phía đầu Tiểu Tân, muốn xoa một cái, giống như ngày xưa vậy.
Nhưng còn chưa chạm đến Tiểu Tân đã cầm tay cô lại.
“Tôi không phải trẻ con.” Cậu ta nhấn mạnh.
Bị ngăn lại như vậy, Du Nhiên có chút ngượng ngùng, đành phải thu tay lại.
Tiểu Tân dường như cũng ý thức được rằng chính mình không đúng, lập tức cười giải vây: “Chờ tôi làm kiểu đầu con nhím sẽ cho em sờ thoải mái, đảm bảo tay em nhỏ máu, vô cùng kích thích.”
Du Nhiên cũng muốn đáp lại hai câu, nhưng há miệng lại không biết nên nói gì.
Vì vậy, cô đành phải vẫy tay với bạn trai đương nhiệm, quay về phòng ngủ.
Thứ gì vào đến phòng ngủ đều tự động bị chia đều.
Du Nhiên chỉ cướp được nửa cây quẩy, mút ngón tay, lại trở về giường nằm xuống.
Tục ngữ nói, cắn người miệng mềm, mấy cô nàng cùng phòng còn ngậm quẩy trong miệng cũng bắt đầu không tiếc nước miếng mà khen ngợi Tiểu Tân.
“Xem ra người ta đối với cậu thật là tốt, còn đưa đồ ăn sáng tới tận cửa, cậu đời trước chắc tu luyện nhiều lắm nhỉ.”
“Ngày nào cũng quấn quýt lấy cậu, đảm nhiệm chức bảo tiêu, bạn đọc sách, cu li, giờ còn tìm đâu ra loại bạn trai tận tâm thế này chứ?”
“Làm cho người ta cảm động nhất là Long Tường núi lửa, hung thần ác sát, gặp phật giết phật kia lại bị cậu dạy thành con cừu ngoan ngoãn, nhanh nói cho mọi người biết cậu đối phó với cậu ta thế nào đi?”
Du Nhiên ngồi dậy, dựa vào thành giường, vô cùng kịch nghệ mà che miệng, yểu điệu nói một câu: “Người ta xinh đẹp, không có cách nào khác.”
“Huỵch huỵch huỵch” ba cái gối đồng loạt đập vào mặt Du Nhiên.
Mấy tháng hỗn loạn gà bay chó sủa, cuối cùng mấy người ở bộ giáo dục cũng tới thị sát, trong vòng một tuần.
Trên dưới toàn trường đều sẵn sàng đón địch.
Quy định của lãnh đạo cũng nghiêm ngặt ở một trình độ biến thái khác.
Bất kể có lớp hay không, sáng 7 giờ mỗi ngày đều phải đến phòng tự học, nếu đến muộn, thông báo điểm tên trước toàn trường. Đoạn thời gian đó, trong phòng tự học, đám gấu trúc mệt mỏi, mất ngủ quây thành một đàn, người ngoài nhìn vào còn tưởng đi lạc vào vườn bách thú.
Tóc phải đen, phải thẳng, tóc nam sinh phải ngắn trên mang tai, những người làm trái với những điều này đều bị các lãnh đạo ép đi cắt tóc. Có một tài tử thuộc khoa mỹ thuật vừa mới nhuộm tóc thành đủ mọi màu sắc cá tính đã vì sự kiện này mà náo loạn đòi tự sát, đáng tiếc là đứng trên mái nhà rồi, giang tay ra rồi mà không dám nhảy, cuối cùng bị người ta bắt được, gọt thành đầu đinh.
Những đôi uyên ương phải tạm thời kiềm chế. Hôn, ôm là tuyệt đối không được, ngay cả nắm tay, bị nhìn thấy cũng bị cảnh cáo. Đoạn thời gian đó, những bà giáo Lý Mạc Sầu lớn tuổi chưa chồng trong trường hưng phấn như đánh tiết canh, ngày ngày nấp trong bụi cây, chỉ cần đánh hơi thấy điều gì khác thường là lập tức nhảy ra, bắt được những đôi trai gái không an phận, xử phạt không chút nương tay.
Ngoại trừ nghỉ trưa và mấy tiếng buổi tối, thời gian còn lại không cho phép ở trong phòng ngủ, dì quản lý sẽ kiểm tra từng phòng một, Du Nhiên từng trốn trong chăn cũng bị dì ấy lôi ra, đoạn thời gian đó, một góc tối nhất trong thư viện luôn để đầy túi ngủ, toàn bộ đều là của những sinh viên không nhà để về.
Nhưng biến thái nhất là, để chế tạo biểu hiện giả dối rằng toàn trường đang chăm chỉ học tập, nhóm lãnh đạo quy định mỗi ngày phải phái ra năm người, học tiếng Anh trên con đường đi bộ trong trường.
Thời gian,