XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342558

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2558 lượt.

nghĩ kỹ càng.
“Cậu hỏi tôi?” Du Nhiên ngồi xổm xuống, kéo sợi dây đang quấn lấy chân Tiểu Tân ra.
Ánh mắt Tiểu Tân giống như một loại keo dính màu đen trong mùa đông, vừa cứng vừa thô ráp.
“Mọi chuyện vì sao lại biến thành thế này?” Cậu ta nói, không biết đang hỏi chính mình hay đang hỏi Du Nhiên.
Du Nhiên lắc đầu, chuyện đó cô cũng rất muốn biết.
“Tôi vốn tưởng rằng, vấn đề duy nhất giữa chúng ta chính là em không coi tôi là người có đủ tư cách để theo đuổi em; tôi vốn tưởng rằng, chỉ cần qua được cánh cửa đó, tất cả đều có thể giải quyết. Nhưng khi chúng ta đã đi đến đây, tôi mới phát hiện, vấn đề lớn nhất giữa chúng ta, chính là Khuất Vân.” Tiểu Tân nhẹ giọng nói.
“Cậu cho rằng giữa tôi và anh ta vẫn còn dính dáng, phải không?” Du Nhiên hỏi.
“Em quan tâm đến anh ta, còn tôi để ý đến anh ta, bởi vì hai chúng ta cùng quan tâm, cho nên anh ta vẫn ngăn cách giữa chúng ta, vẫn cản trở mối quan hệ của chúng ta phát triển.” Tiểu Tân cho rằng tất cả đều là lỗi của Khuất Vân.
“Cậu thật sự cho rằng như thế sao?” Du Nhiên dùng chân đạp ra một sợi ruy băng.
Ít nhất để một bộ phận trên cơ thể có việc để làm.
“Không phải tôi có cho rằng như vậy hay không, mà sự thật là như vậy.” Tiểu Tân nhìn cô, đáy mắt là bóng tối vô tận.
“Tôi phải làm thế nào?” Giọng nói của Du Nhiên rất nhỏ, mang theo chút mệt mỏi: “Cậu nói cho tôi biết, tôi phải làm thế nào?”
“Lựa chọn.” Tiểu Tân cho một đáp án.
“Đề bài và lựa chọn thế nào?” Du Nhiên hỏi.
Tiểu Tân lấy ra một cái vé máy bay, đưa cho Du Nhiên.
Du Nhiên không nhận lấy, chỉ dùng ánh mắt cần câu trả lời nhìn về phía cậu ta.
Tiểu Tân tiến lên một bước, nhét chiếc vé vào trong tay cô: “Du Nhiên, tuy quá trình không thuận lợi như tưởng tượng, nhưng ít nhất, chúng ta đã thật sự hẹn hò một lần, tôi không còn gì không cam lòng nữa. Trong khoảng thời gian này, chúng ta đang lừa mình dối người, duy trì sự vui vẻ hòa thuận giả dối, mà nguyên nhân, rất nhiều nguyên nhân bắt nguồn từ sự không tự tin của tôi… Nếu cứ tiếp tục như vậy, cả hai chúng ta đều sẽ không ổn.”
Đúng, Du Nhiên gật đầu, cứ tiếp tục như vậy là không được.
“Tôi nghĩ điều tôi cần nhất là sự khẳng định của em. Tôi muốn xác định trong lòng em, tôi quan trọng.” Tiểu Tân chậm rãi nói: “Vì vậy, Du Nhiên, tôi cần em lựa chọn.”
“Còn cách kỳ nghỉ hai mươi ngày, trong khoảng thời gian này, tôi sẽ không quấy rầy em, tôi chỉ hy vọng em có thể suy nghĩ cẩn thận, rốt cuộc… có bằng lòng ở bên tôi hay không.” Mái tóc Tiểu Tân, trơn bóng, đen kịt dưới ánh đèn, lấp lánh những tia sáng: “Nếu em bằng lòng, ngày bắt đầu kỳ nghỉ, hãy tới sân bay, cùng tôi đi Hải Nam. Nếu em không tới, tôi sẽ không ép buộc nữa, sẽ không bao giờ… quấy rầy em nữa.”
Nói xong, giữa hai người tràn ngập sự im lặng đầy áp lực.
Giống như không còn gì để nói, Tiểu Tân cảm thấy đây đã là lúc để rời đi: “Vậy, tôi sẽ chờ quyết định của em.”
Nói xong, cậu ta xoay người, rời đi.
Du Nhiên cúi đầu nhìn vé máy bay trong tay, đôi mắt bỗng hơi cay.
Nhưng vừa đi được ba bước, Tiểu Tân bỗng dừng lại, giây tiếp theo, cậu ta xoay lại rất nhanh, vươn tay, ôm Du Nhiên vào lòng.
Đầu Du Nhiên dựa sát vào trong ngực cậu ta, giống như mỗi sợi tóc đều cảm nhận được tiếng tim đập mạnh mẽ của cậu ta.
“Bất kể em có quyết định gì… Tôi đều chấp nhận nó.” Cậu ta nói.
Du Nhiên cảm thấy miệng có chút khô: “Nếu tôi không đi, cậu sẽ vĩnh viễn rời khỏi tôi sao?”
Tiếng tim đập bên tai Du Nhiên dần bình tĩnh lại, giống như một bờ biển cuộn sóng dần biến thành một cái hồ tĩnh lặng.
“Đáp án này, cả hai chúng ta đã biết từ lâu.” Cậu ta nói.
Đúng vậy, đã biết từ lâu.
“Du Nhiên…” Tiểu Tân nhìn Du Nhiên, hé miệng, lại không biết nên nói gì, cứ dừng lại như thế thật lâu, cậu ta cúi đầu, vùi đôi môi mình vào bên má Du Nhiên, nhẹ chạm vào.
Giống như một nụ hôn.
Khi đôi môi rời khỏi làn da, tiếng động sinh ra cứ vang vang bên tai Du Nhiên, kéo dài không ngừng.
“Du Nhiên, tôi thích em… rất thích, rất thích.” Đây là câu nói cuối cùng của Tiểu Tân trước khi buông cô ra.
Du Nhiên nhìn cửa phòng học rộng mở, kinh ngạc, giống như hồn phách đã rời khỏi cơ thể.
Không lâu sau, tiếng mở cửa sắt nhẹ vang lên.
Giảng đường có cửa trước và cửa sau, cửa sau nối với phòng lưu trữ, là cửa sắt.
Du Nhiên giương mắt nhìn lên, một bóng người lay động chỗ cửa sắt, chớp mắt đã biến mất.
Lẽ nào, vừa rồi có người trốn trong phòng lưu trữ?
Vậy, đoạn đối thoại vừa rồi đã bị nghe thấy?
Du Nhiên muốn đuổi theo xem là ai, nhưng vừa mới bước một bước đã không còn sức để bước tiếp nữa.
Ai nghe thấy thì có sao, chuyện đã đến nước này, cô không còn sức đâu để truy cứu nữa.
Hai mươi ngày, bốn trăm tám mươi giờ, hai vạn tám nghìn tám trăm phút, một trăm bảy mươi hai vạn tám nghìn giây.
Mỗi một giây, Du Nhiên đều đang lựa chọn – ngày nghỉ đó, rốt cuộc có nên tới sân bay hay không.
Tấm vé máy bay, vẫn đặt dưới gối, không dám chạm vào.
Du Nhiên nhớ lại từng giây phút từ lúc bắt đầu quen biết Tiểu Tân, từ tranh đấu lúc đầ