Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342561
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2561 lượt.
giọng nói: “Tôi không thể để em đi.”
Vì sao anh ta biết?
Trong nháy mắt, Du Nhiên nhớ lại bóng người biến mất trước cửa giảng đường… Thì ra là anh?
Khuất Vân đã nghe thấy toàn bộ đoạn đối thoại giữa cô và Tiểu Tân, để ngăn cô tới sân bay, anh mới lừa cô lên xe.
Thế nhưng, lựa chọn thế nào là quyền tự do của cô, anh không có quyền can thiệp.
“Khuất Vân, buông tay, tôi có đi hay không không liên quan đến anh.” Du Nhiên nói.
Khuất Vân không buông ra, mà còn ép cô càng chặt, dùng toàn bộ xương cốt và cơ thể mình đè chặt cô.
“Khuất Vân, tôi nói một lần cuối cùng, buông ra!” Du nhiên thấp giọng cảnh cáo.
Khuất Vân không có động tĩnh gì, giống như một tảng đá lớn nặng nề không có sức sống, chỉ chăm chú đặt trên người cô.
Du Nhiên há miệng, cắn lên bờ vai anh.
Ngày hè, Khuất Vân chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, Du Nhiên há mồm cắn một cái đã cắn rách da thịt anh.
Tơ máu, chậm rãi chảy ra, tràn ra khắp nơi trên hàm răng trắng bóc của Du Nhiên, giống như một đóa hoa Mạn Châu Sa trong tuyết, cánh hoa hé nở, một vẻ đẹp sắc bén, thê lương.
Toàn thân Khuất Vân run lên.
Nhưng chỉ run lên, sau đó, không có bất cứ động tĩnh gì khác.
Chỉ còn lại hơi thở phất qua tai Du Nhiên.
Cô vẫn cắn, còn anh, vẫn tiếp nhận.
Không tránh ra.
Từ 9 giờ, chờ tới 11 giờ.
Tròn hai tiếng, anh tùy ý để cô cắn.
Chỉ cần cô không tới sân bay.
Chỉ cần cô không đi gặp Long Tường.
Chỉ cần cô không rời đi.
Đây là bài học thứ mười chín mà Khuất Vân dạy cho Du Nhiên – Đàn ông khi đã nóng vội, là có thể bất chấp thủ đoạn
[Bài học thứ hai mươi'> Rốt cuộc, anh cũng có thể bị đánh bại.
Du Nhiên không tới sân bay, vì sự ngăn cản của Khuất Vân, càng bởi vì, cô đã có quyết định của chính mình.
Trong một giây khi Khuất Vân buông cô ra, một giây khi kim đồng hồ chỉ đến số mười một, một giây khi cô biết cho dù chạy cũng không lên được máy bay, một góc nhỏ trong đáy lòng Du Nhiên nhẹ thở phào một hơi.
Giống như một hòn đá nhỏ rơi xuống đất, âm thanh vang lên len lỏi vào từng ngóc ngách.
Thì ra, đây mới chính là quyết định cuối cùng của cô, chỉ là, cô vẫn không muốn thừa nhận.
Khuất Vân chậm rãi nói: “Điều không nên nhất là, tôi đã để em đi.”
“Đúng, rất nhiều, rất nhiều chuyện không nên, chúng ta đều là những kẻ có tội, không có ai là trong sáng.” Du Nhiên lẩm bẩm.
“Thế nhưng mặc kệ đúng hay sai, có tội hay không có tội, tôi chỉ hiểu rõ một việc…” Ánh mắt Khuất Vân vừa trong như nước vừa nóng như ánh mặt trời gay gắt: “Du Nhiên, đối với em, tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc.”
Du Nhiên đón nhận ánh mắt của anh, một lúc lâu sau, bỗng nhếch khóe miệng: “Trước đây, khi nhìn thấy chuyện của người khác, luôn trách người con gái này không chịu buông tay, luôn cho rằng nếu là mình sẽ không làm như vậy, luôn cho rằng, mình là một người dứt khoát nhất, yêu là yêu, không yêu thì buông tay. Nhưng tôi đã quên… Tình cảm, vốn là một chuyện thường hay dây dưa đến mức xấu xa, đến mức không thể chịu nổi. Bất kể miệng nói thoải mái đến cỡ nào, trong lòng vẫn bị ràng buộc. Đến bây giờ, tôi đã không còn nhìn rõ chính trái tim mình nữa.”
Khuất Vân mở miệng: “Du Nhiên, cho tôi một cơ hội…”
Du Nhiên ngắt lời: “Không, Khuất Vân, là anh phải cho tôi, cho tôi chút thời gian.”
“Tôi rất ngốc, tôi cần rất nhiều thời gian để nghĩ về một vấn đề.” Du Nhiên quay đầu, nhìn về phía cảnh vật ngoài cửa sổ, nhưng trên cửa kính thủy tinh, vẫn có cái bóng của Khuất Vân, mờ nhạt, lại vẫn tồn tại: “Tiểu Tân nói, trong lòng tôi còn có anh, nhưng tôi không tin. Nếu vẫn còn, vì sao chúng ta phải dằn vặt nhau lâu như vậy? Tôi cần thời gian, bình tĩnh lại, bình tĩnh suy nghĩ.”
“Khuất Vân, anh nhất định phải cho tôi.” Du Nhiên nói: “Anh nhất định phải cho tôi.”
Khuất Vân vươn ngón tay, chạm vào chóp mũi Du Nhiên, hơi lạnh.
“Tôi cho em.” Anh nói.
Cứ như thế, Du Nhiên về tới bến cảng tránh gió thoải mái kia của mình.
Rất nhiều lần, Du Nhiên từng muốn gọi điện cho Tiểu Tân, nhưng đến cuối cùng đều bỏ cuộc.
Cô đã không còn bất cứ lập trường nào để tìm cậu ta.
Cuối cùng, Tiểu Tân chủ động gửi tới một tin nhắn.
“Du Nhiên, chúc chúng ta cuối cùng đều có thể tìm được điều mình muốn.”
Đây là lần liên lạc cuối cùng, Du Nhiên biết, giống như lần đó Tiểu Tân đã nói, từ nay về sau, bọn họ sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.
Đều không phải người phóng khoáng, đều không làm được chuyện phóng khoáng kiểu như chia tay rồi vẫn là bạn bè.
Du Nhiên vĩnh viễn không biết, cảnh tượng Tiểu Tân chờ đợi ở sân bay, vĩnh viễn không biết.
Lỗi của cô, cô bằng lòng bị phạt.
Chỉ là, đối với đối phương mà nói, dù làm thế nào cũng là không có tác dụng.
Mỗi lần vấp ngã, phương pháp chống cự lại tinh thần sa sút của Du Nhiên chính là ngủ.
Mùa hè nóng bức, nằm trong phòng điều hòa, Du Nhiên ngủ như bách độc bất xâm, ngũ cốc được mùa, phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn.
Ngủ rồi lại ngủ, có người dùng ngón tay sờ nhẹ lên trán cô.
Du Nhiê