Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342560
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2560 lượt.
n mở hé mắt, nhìn thấy người đang ngồi bên giường là mẹ của cô.
Nhắm mắt lại lần nữa, dùng giọng nói mơ màng nói: “Mẹ, lưng con ngứa.”
Sau khi nói xong, một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại xoa lên lưng cô, gãi ngứa cho cô.
Thật thoải mái, Du Nhiên mơ mơ màng màng, vừa trả lời câu hỏi vừa mẹ vừa bước về phía giấc mơ đẹp.
“Gần đây thế nào?”
“Không tệ.”
“Kỳ thi thế nào?”
“Bình thường.”
“Chuẩn bị thi nghiên cứu sinh đến đâu rồi?”
“Cũng đại khái.”
Ngừng một lát, Bạch Linh bỗng nhiên nói: “Du Nhiên, mẹ xin lỗi.”
Những lời này khiến Du Nhiên đang buồn ngủ phải tỉnh lại: “Mẹ, mẹ nói gì vậy?”
“Mẹ hoàn toàn không để ý đến Thừa Viễn đã tổn thương con, mẹ quá vô ý.” Bạch Linh thấp giọng nói.
“Chuyện này đã qua, mẹ, đừng nghĩ tới nữa, hiện giờ con tốt lắm.” Du Nhiên ngồi dậy.
“Bất kể là với con, hay với Thừa Viễn, mẹ đều không xứng là một người mẹ.” Trong giọng nói của Bạch Linh mang theo rất nhiều tự trách.
“Mẹ, mẹ đã làm rất tốt rồi, bố mẹ không thể ngăn cản tất cả những nguy hiểm cho con cái.” Du Nhiên an ủi, khuyên giải.
“Thật ra, Thừa Viễn hận mẹ là đúng lắm.” Đôi môi Bạch Linh tái nhợt: “Mẹ thật sự, thật sự đã mắc nợ thằng bé rất nhiều.”
“Mẹ, đừng nghĩ như vậy.”
“Sau khi mẹ lấy bố con, Cổ Chí càng đánh thằng bé nhiều hơn, có một lần, thằng bé bị thương khắp người, trốn từ trong nhà ra, ôm lấy chân mẹ, khóc xin mẹ ở bên thằng bé.” Giọng nói của Bạch Linh có chút nặng nề, khàn khàn: “Ngay sau đó, Cổ Chí tới, ông ta muốn mang thằng bé về. Lúc đó, mẹ đang có thai con, không dám dùng sức, vì vậy, mẹ buông tay Thừa Viễn, tận mắt mẹ đã thấy Cổ Chí đưa thằng bé đi… Sau lần đó, xương sườn Thừa Viễn và chân thằng bé bị đánh gãy.”
“Mẹ vĩnh viễn không quên ngày mẹ tới bệnh viện thăm thằng bé, ánh mắt Thừa Viễn nhìn mẹ, giống như… có thứ gì đó đã hoàn toàn bị dập tắt, là thất vọng vô tận. Đúng vậy, người mà thằng bé vốn tưởng rằng sẽ là người duy nhất trên thế giới có thể bảo vệ thằng bé, đến cuối cùng, ngay trước mắt, lại không chút do dự buông tay thằng bé.”
“Mẹ vẫn luôn nói, mẹ coi thằng bé như đứa con do chính mình sinh ra, nhưng nửa đêm tỉnh lại từ trong mơ, mẹ tự hỏi, nếu lúc đó người bị mang đi là con, mẹ nhất định, nhất định sẽ quên mình mà che chở trước mặt con, chứ không phải buông đôi bàn tay run run bất lực đang cầm chặt lấy tay mẹ kia.”
“Nhưng, mẹ, mẹ vốn…”
Du Nhiên không nói tiếp nữa, nhưng Bạch Linh hiểu ý cô: “Vốn không phải mẹ của Thừa Viễn phải không? Nhưng, ngay từ ngày đầu tiên Thừa Viễn chào đời, thằng bé đã ở bên mẹ, thằng bé vẫn cho rằng mẹ là mẹ ruột của nó, vẫn luôn ỷ lại mẹ, bảo vệ mẹ, coi mẹ là người thân nhất trên thế giới. Mẹ cũng từng vô số lần thề với thằng bé, nói sẽ không bao giờ rời khỏi thằng bé. Nhưng tới cuối cùng, mẹ vẫn buông tay…”
Du Nhiên không còn lời nào để nói nữa, việc duy nhất cô có thể làm chỉ là ôm lấy đôi vai của mẹ.
“Thằng bé thật đáng thương, thường bị đánh đến mức thương tích đầy người, mẹ không thể nào tưởng tượng được thân thể bé nhỏ kia làm thế nào chịu được những cú đấm, cú đá ấy.”
“Thằng bé bị thương rất nhiều lần, một lần, vì không đứng thứ nhất trong kỳ thi, Cổ Chí dìm đầu thằng bé vào nước gần một phút. Trước kia Thừa Viễn rất thích bơi, nhưng sau lần đó, chỉ cần chạm tới nước, thằng bé sẽ sợ hãi hét lên…”
“Giống như thằng bé nói, mỗi tháng đưa thằng bé tới nhà chúng ta không phải bồi thường, mà là một loại dằn vặt. Nhìn sự vui vẻ, hạnh phúc không thuộc về mình, trái tim Thừa Viễn nhất định sẽ đau đớn như bị chà đạp, nhưng mẹ một chút cũng không phát hiện ra.”
“Thừa Viễn hận mẹ, vì vậy, mới chọn cách tổn thương con để trả thù mẹ, thế nhưng, mẹ không có tư cách trách cứ thằng bé, cũng không có tư cách an ủi con.”
Lòng bàn tay Du Nhiên cảm nhận từng đợt chấn động do run rẩy truyền đến từ vai Bạch Linh.
“Mẹ, mẹ đừng nghĩ nhiều, thứ nên trả, con đã trả cho anh ta rồi, từ nay về sau, chúng ta cứ coi như trong cuộc đời chúng ta không có người này là được.” Du Nhiên nói.
Bạch Linh khẽ thở dài, trong âm điệu có chút lặng lẽ, tâm trạng phức tạp.
Bà giương mắt, nhìn về phía cành lá ngoài cửa sổ, một lúc lâu sau mới cố gắng lấy lại tinh thần, nói: “Mẹ đi đun chè hạt sen cho con.”
Du Nhiên nhớ những lời Cổ Thừa Viễn từng nói, cô biết, anh ta sẽ không bỏ cuộc.
Quả nhiên như cô dự đoán, anh ta lại tìm tới.
Đó là một tuần sau, Du Nhiên tới hiệu sách mua sách tham khảo, trên đường về nhà, cô nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc, bên cạnh là Cổ Thừa Viễn.
Gương mặt anh ta vẫn tuấn tú, lãng tử như trước, dáng người anh ta vẫn cao lớn như trước, thái độ của canh ta vẫn ung dung như trước.
Anh ta có thói quen nghiêng đầu, làn da trên cần cổ lạnh lẽo, nhẵn mịn như ngọc.
Khi đó, cô đang mặc một chiếc váy dài phong cách Bosnia, dưới chân là đôi tông, lạch bạch bước đi, trong tay ôm một chồng sách tham khảo, vài sợi tóc dính trên trán vì mồ hôi.
Nhìn thấy anh ta, Du Nhiên dừng lại.
Bởi vì cô biết, có trốn cũng chẳng có tác dụng gì.
“Em đã về.” Thừa Viễn dùng những lời này để dạo đầu