Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342446

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2446 lượt.

ô lên cái trán của cô, rồi tiếp tục vuốt xuống mũi, xuống phía dưới, tiếp đó là môi của cô.
Khuất Vân dường như vô cùng thiên vị đôi môi của cô, cái tay kia không ngừng vuốt ve hai cánh môi, giống như hận không thể vươn những ngón tay vào trong miệng cô.
Sau ba phút, không thể chịu nổi kiểu “âu yếm” quái dị này của Khuất Vân nữa, Du Nhiên rốt cuộc phải hỏi: “Rốt cuộc còn xảy ra chuyện gì nữa?”
Khuất Vân đặt trán mình lên trán của Du Nhiên, đó là một tư thế vô cùng thân mật, hai đôi mắt càng sát lại gần nhau – mặc dù mắt Du Nhiên bắt đầu bất giác nhìn vào một điểm.
Mà đồng thời, ngón tay Khuất Vân vẫn còn tiếp tục di chuyển trên môi Du Nhiên.
“Lẽ nào,” Du Nhiên nhìn ra Khuất Vân có gì đó không bình thường, một suy nghĩ mạnh mẽ nổi lên trong đầu: “Lẽ nào trong bụi cỏ bỗng xuất hiện một gã đàn ông hoang dã xuất hiện, sau đó anh… không giữ được bông hoa cúc rồi!!!”
Ngoại trừ chuyện này, Du Nhiên không nghĩ ra được chuyện gì có thể nghiêm trọng hơn nữa.
May mà Khuất Vân phủ nhận phán đoán này: “Không phải.”
“Vậy rốt cuộc là chuyện gì?” Du Nhiên hỏi.
Tuy ngón tay của Khuất Vân rất đẹp, nhưng nó cứ chơi đùa bên môi cô như vậy rất bất nhã nha.
Khuất Vân vừa mỉm cười vừa nói: “Khi em đẩy tôi vào bụi cỏ, trán tôi đập vào tảng đá, mà tay phải của tôi, không sai, chính là bàn tay phải hiện giờ đang xoa môi em, mò phải thứ bài tiết của chó – nói một cái thô tục, chính là cứt chó.”
Du Nhiên nghĩ mình sai rồi, hoàn toàn sai rồi – chuyện này mới là chuyện thảm nhất trên thế giới.
Du Nhiên của lúc này tình nguyện để đêm đó Khuất Vân không giữ được hoa cúc còn hơn.
Cố nén cảm giác buồn nôn, sắc mặt Du Nhiên trắng bệch tuôn ra ba chữ: “Anh lợi hại.”
Sau đó cô nàng định ba chân bốn cẳng chạy trốn, nhưng Khuất Vân gọi cô lại: “Còn nữa, sau này ít nói chuyện với thằng nhóc trưa nay thôi.”
“Cậu ta chỉ là một đàn em thôi.” Du Nhiên nói.
Khuất Vân lại cầm cốc cà phê lên một lần nữa, bày ra một tư thế phong độ, nhưng ngôn ngữ lại chẳng phong độ chút nào: “Trai trẻ, cũng không thể đùa giỡn.”
Du Nhiên ngẩng đầu, nhìn trần nhà, nhịn xuống khát vọng muốn hộc máu, sau đó, đạp cửa rời đi.
Đây là bài học thứ bảy mà Khuất Vân dạy cho Du Nhiên – Trai trẻ, cũng không thể đùa giỡn.






[Bài học thứ tám'> Tình địch, là rất cần thiết
“Biết gì không? Cậu nhìn rất giống bánh bao thịt.” Gái Diệp nói.
“Ý cậu là, nhìn tớ rất béo?” Du Nhiên hỏi, trong mắt lóe lên vẻ hung tàn.
Nếu gái Diệp dám gật đầu, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
May mà gái Diệp không làm như vậy: “Không, ý của tớ là Khuất Vân giống một con chó săn… Cậu bị anh ta cắn thật thảm.”
“Tớ và anh ấy, tạm thời còn rất trong sáng, rất trong sáng… vô cùng trong sáng.” Cuối cùng Du Nhiên cũng ăn xong cây kem, rút cây gỗ từ trong miệng ra.
“Nghe giọng điệu của cậu giống như thật bất mãn với chuyện tạm thời trong sáng này.” Gái Diệp đúng là rất hiểu lòng người.
“Đúng vậy.” Du Nhiên rất thành thật.
“Nếu đã vậy, làm thế nào cậu biết quá khứ của anh ta trong sáng?” Gái Diệp nắm lấy điểm đấy không buông.
“Nhắc cậu một câu.” Du Nhiên nói: “Có một thanh đao rất nhọn, rất lợi hại đang chọc vào lưng tớ.”
“Đúng là một tên trọng sắc khinh bạn.” Gái Diệp khinh bỉ.
“Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, người nào đó vì mua quà tặng bạn trai, chẳng phải lúc đó đã lừa một tháng sinh hoạt phí của tớ đấy sao?” Du Nhiên yếu đuối nhìn gái Diệp.
“Để báo đáp ân tình này của cậu, tớ chấp nhận nguy cơ bị Khuất Vân truy sát cũng phải nói cho cậu một việc vô cùng quan trọng.” Gái Diệp trở lại vẻ nghiêm túc: “Chú ý lắng nghe là được rồi, hôm trước, tớ nhìn thấy Khuất Vân nhà cậu và một cô nàng ngồi trong quán cà phê Starbucks, từ ánh mắt bọn họ nhìn nhau, tớ có thể khẳng định… quan hệ giữa bọn họ không bình thường.”
Thứ tinh hoa được cô đọng từ chủ nghĩa tư bản áp bức bóc lột – Starbucks.
“Cô ta thế nào?” Du Nhiên chất vấn: “So với tớ, ai đẹp hơn, ai có khí chất hơn?”
Gái Diệp dùng một ánh mắt thương hại nhìn bạn tốt của mình: “Thật sự muốn tớ nói ra à?”
“Quên đi.” Du Nhiên dùng lý trí ngăn cản bạn tốt.
Nói xong, Du Nhiên chắp tay sau mông, thong thả bước qua bước lại trong phòng.
“Cậu có tính toán gì không?” Ánh mắt gái Diệp sáng lấp lánh, chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn.
Mà Du Nhiên cũng chẳng phụ sự kỳ vọng của cậu ta, sau khi đi quanh vài vòng, rốt cuộc cũng hạ một quyết định trọng đại: “Tớ muốn ép anh ấy phải nói thật.”
Một giây trước khi Du Nhiên lao ra khỏi phòng, gái Diệp dặn dò: “Nể mặt tớ có lòng thông báo tin tức khẩn cấp cho cậu, nghìn vạn lần đừng có nói cho Khuất Vân là tớ nói với cậu nhé.”
“Yên tâm đi.” Du Nhiên hứa hẹn: “Có chết tớ cũng không khai ra cậu.”
“Diệp Hồng nói với em anh và một cô gái thân mật uống cà phê trong quán Starbucks số 13? Chuyện này có thật không?!” Du Nhiên đá văng cửa nhà Khuất Vân, trực tiếp bán đứng bạn bè.
“Diệp Hồng? Chính là cậu trai lần trước tôi đã bảo em ít qua lại với cậu ta?” Khuất Vân nửa nằm nửa ngồi


Insane