Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2445 lượt.
giọng nói: “Chúng ta đều không được phép quên.”
Du Nhiên cảm giác ngứa ngứa lạnh lạnh trên vành tai, chậm rãi, chậm rãi, truyền vào trong xương tủy.
“Anh là anh trai tôi.” Du nhiên nói, ngữ khí kia giống như đang nói với chính mình nhiều hơn.
“Đúng, vì vậy, chuyện đó mới có thể khiến em đau khổ.” Nói đoạn, Cổ Thừa Viễn cắn vào vành tai Du Nhiên.
Đó là nơi yếu ớt nhất trên người cô.
Yếu ớt nhất.
“Đây là mục đích của anh sao?” Du Nhiên hỏi: “Khiến tôi đau khổ vẫn là chuyện anh hằng theo đuổi?”
“Cũng không hẳn vậy.” Trong mắt Cổ Thừa Viễn xuất hiện một tia cười: “Có đôi khi, anh cũng muốn làm cho em hạnh phúc.”
Du Nhiên nhắm mắt lại, thở sâu rồi nói: “Nếu anh vẫn bằng lòng nghe lời mẹ tôi, tôi cũng sẽ bằng lòng tiếp tục coi anh là anh trai. Nếu như… sau này chúng ta không gặp lại nhau nữa thì thật là tốt.”
Giọng nói của Du Nhiên rất nhẹ, nhưng lại giống như đã sử dụng hết sức lực toàn thân.
“Đời người, những chuyện được như mong muốn rất ít.” Âm thanh của Cổ Thừa Viễn ẩn chứa cảm giác tức cười không nhịn được, tâm trạng không tốt.
Du Nhiên mạnh mẽ giãy khỏi anh ta, sau đó mở rộng cửa nói: “Ra ngoài.”
Cổ Thừa Viễn không làm phật ý cô, anh ta bước ra ngoài, nhưng ngay khi đi qua trước mặt Du Nhiên, anh ta dừng lại.
“Có chuyện gì, cứ tìm anh… Dù sao chúng ta cũng là anh em chung một nửa huyết thống.”
Chờ Cổ Thừa Viễn rời đi, Du Nhiên đóng cửa lại, lúc này mới phát hiện tay chân không còn chút sức lực, suýt chút nữa đã ngã xuống đất.
Tiếp theo, Du Nhiên co người trên giường giống như một con ốc sên, trùm chăn kín đầu, ngủ tiếp.
Nhưng cơn buồn ngủ đã mất, trong đầu Du Nhiên tràn ngập ký ức, những chuyện mà cô cho rằng chính mình cũng đã quên.
Chẳng bao lâu sau, Du Nhiên bỗng nghe thấy tiếng mở cửa.
Có lẽ ba người chị em kia đã trở về, nếu là thường ngày, Du Nhiên sẽ nhảy dựng lên chào đón, nhưng vừa trải qua sự kiện Cổ Thừa Viễn, cô không có tâm trạng, liền tiếp tục giả bộ ngủ.
Nhưng ngủ mãi, Du Nhiên cảm thấy có gì không đúng – ba cô nàng này dù nửa đêm khuya khoắt mới trở về nhất định cũng sẽ làm loạn tới lật trời, đâu có yên tĩnh như bây giờ?
Lẽ nào, có trộm?
Du Nhiên trùm kín trong chăn, cái trán bắt đầu đổ mồ hôi, không xong rồi, cửa đã bị đóng lại, người cũng đã vào, kêu cứu cũng không kịp nữa.
Trong lúc đang hoang mang lo sợ, một bàn tay bỗng đặt lên đầu cô, có vẻ muốn xốc chăn của cô lên.
Du Nhiên sợ hãi trong lòng, xem ra tên trộm này còn muốn chiếm đoạt sự trong trắng của cô.
Nhưng, Du Nhiên nghĩ thầm, với bộ dạng rối bù hiện giờ của cô, có lẽ sẽ dọa tên trộm đến tè ra quần cũng nên.
Vì vậy, Du Nhiên tính toán trong lòng, tiếp đó, bỗng tung chăn, xoay người làm một cái mặt quỷ có một không hai.
Cái mặt quỷ này thật tiêu chuẩn, mũi mắt môi đều tụ hết lại một chỗ.
“Quả nhiên như tôi dự đoán, mấy ngày không gặp, chỉ số thông minh lại giảm xuống rồi.” Thanh âm của Khuất Vân truyền đến.
Du Nhiên tập trung nhìn lại, quả nhiên, người tới không phải trộm, mà là bạn trai thân yêu của cô, chàng giảng viên Khuất Vân.
“Anh vào bằng cách nào?” Du Nhiên hỏi.
“Dùng chìa khóa mở cửa.” Khuất Vân đáp.
“Cái chìa khóa kia từ đâu ra?”
“Dì quản ký dưới lầu đưa.”
“Vì sao dì ấy lại đưa cho anh?”
“Tôi nói với dì ấy rằng tôi muốn bất ngờ kiểm tra phòng ngủ của các em, dì ấy vô vùng phối hợp với tôi.”
“…”
“Hỏi xong chưa?” Khuất Vân hỏi.
“Để em nghĩ đã.” Du Nhiên cúi đầu, cố gắng suy nghĩ một lát, sau đó ngẩng đầu nói: “Tạm thời hết rồi.”
“Vậy giờ đến lượt tôi hỏi.” Khuất Vân nói: “Vừa rồi vì sao ngắt máy của tôi?”
“Bởi vì em sợ mình sẽ không nhịn được mà hỏi thăm tổ tông tám đời nhà anh.” Du Nhiên giải thích.
Khuất Vân dường như chấp nhận đáp án này, tiếp đó, anh nói: “Còn một câu hỏi nữa.”
“Câu gì?” Du Nhiên hỏi.
“Nghe dì quản lý nói, vừa rồi phòng em hình như có khách, còn là khách nam?”
Giọng nói của Khuất Vân lại xuất hiện vẻ nhẹ nhàng, như không quan tâm, Du Nhiên rất quen thuộc kiểu tình huống này – anh nhìn có vẻ không để ý, thực ra lại càng nguy hiểm.
“Là anh trai em.” Du Nhiên trả lời.
“Cổ Thừa Viễn?” Khuất Vân hỏi: “Cậu ta tới thăm em?”
Du Nhiên gật đầu.
“Xem ra cậu ta thật quan tâm đến em.” Khuất Vân nói.
Du Nhiên vẫn gật đầu.
“Nhưng, nhìn có vẻ em không như thế đối với cậu ta?” Khuất Vân nói ra cái nhìn của mình.
Du Nhiên vẫn tiếp tục gật đầu.
“Xem ra, em cũng không muốn tôi hỏi về chuyện của Cổ Thừa Viễn.” Khuất Vân nói.
Lần này Du Nhiên không im lặng nữa: “Nói một chút cảm nhận của anh về anh ta đi.”
“Cậu ta… là người nổi tiếng trong trường tôi.” Khuất Vân nói.
“Chuyện này lần trước anh đã nói rồi.” Du nhiên nhắc nhở.
“Vậy chứng tỏ, đây là toàn bộ ấn tượng của tôi về cậu ta.” Khuất Vân nói.
“Hai người học cùng đại học mà chưa bao giờ gặp nhau sao?” Du Nhiên nói: “Theo em nghĩ, lúc đó anh hẳn cũng rất nổi bật.”
“Trước đây còn như vậy, giờ đã hoàn toàn là người bình thường rồi.” Khuất Vân nói.
“Sao có thể? Bây giờ anh vẫn rất tuấn tú nha.” Du Nhiên