Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342443
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2443 lượt.
tập của em đã xong chưa?” Khuất Vân hỏi.
“Hôm qua mẹ em đã giải quyết xong rồi, chắc hai ngày nữa sẽ gửi tới đây.” Du Nhiên nói.
“Tôi hy vọng em có thể nhận được bài học từ chuyện này.” Khuất Vân tổng kết lại.
“Khuất Vân.” Du Nhiên bình tĩnh quay đầu nói với cái di động: “Đi chết đi.”
Nguyền rủa xong, Du Nhiên bỏ điện thoại sang một bên, lại vùi đầu vào chăn ngủ lần nữa.
Nhưng chưa ngủ được bao lâu, tiếng điện thoại lại vang lên, là một dãy số lạ, nhận máy, giọng nói xa lạ trong điện thoại chính là của anh chàng chuyển phát nhanh, bảo Du Nhiên tới cổng ký túc xá nhận đồ.
Du Nhiên đoán là mẹ gửi giấy chứng nhận thực tập tới, không dám khiến anh chàng chuyển phát nhanh phật ý, vội vàng mặc quần áo vào rồi chạy xuống lầu.
Nhưng, Du Nhiên không nhìn thấy người chuyển phát nhanh, cô chỉ nhìn thấy một người cô không muốn gặp nhất – Cổ Thừa Viễn.
Mặc Âu phục, vóc người cao thẳng, thân hình rắn rỏi, ánh mắt không hiểu cất chứa vẻ hung ác, nham hiểm hay dịu dàng.
Nhìn thấy anh ta, Du Nhiên như nhìn thấy ký ức của nhiều năm trước, nhất thời bàn chân bị dính cứng vào mặt đất.
“Đã lâu không gặp.” Cổ Thừa Viễn đứng trước mặt Du Nhiên, hai tay đút vào túi quần.
Anh ta nở nụ cười với cô, nhưng nụ cười kia có ấm áp hay không cô cũng không biết, chỉ biết nó khiến Du Nhiên lạnh đến rùng mình.
“Sao vậy, không nhận ra anh à?” Cổ Thừa Viễn vừa nói vừa bước về phía trước một bước.
Bước chân không lớn, nhưng Du Nhiên lại bị dọa, toàn thân nghiêng về sau, nhìn dáng vẻ giống như muốn nhanh chóng tránh xa.
Khi làm vậy, Du Nhiên lập tức nhận ra mình đã phản ứng quá khích, vì vậy, cô đành giả vờ bình tĩnh sờ sờ trán, nói: “Ơ, sao anh lại tới đây?”
Đôi mắt vẫn cụp xuống, không dám ngẩng đầu.
“Anh có thể nói em đã biết còn cố tình hỏi không?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
Du Nhiên không đáp lại, cam chịu, mắt nhìn mặt đất, trên mặt đất là hai đôi giày của bọn họ, còn có một vũng nước đọng, sáng lấp lánh.
“Chúng ta vào trong nói chuyện, được không?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
Giọng nói của anh ta luôn luôn có cảm giác áp bức như thế, cứng rắn, nhưng khi ở bên Du Nhiên, đến cuối câu, ngữ khí của anh ta lại mềm nhẹ hơn rất nhiều.
Giống như ý thức được rõ ràng, đối với anh ta, Du Nhiên khác những người khác.
Có lẽ, Du Nhiên nghĩ, có lẽ đó cũng chỉ là suy nghĩ một chiều.
Nhưng, cũng không còn quan trọng nữa.
Du Nhiên biết tính cách của Cổ Thừa Viễn, cô không thể ngăn cản anh ta, vì vậy, Du Nhiên thông báo với dì quản lý ký túc xá, sau đó dẫn Cổ Thừa Viễn tới phòng ngủ.
Sau khi đóng cửa lại, Du Nhiên đặt mông ngồi lên chiếc giường cạnh cửa ra vào, trong tiềm thức đã chuẩn bị nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sẽ đẩy cửa chạy ra ngoài.
Ý đồ này không ngoài dự kiến, đã bị Cổ Thừa Viễn nhìn ra: “Em không cần sợ, anh sẽ không làm gì em đâu… Ít nhất là ở đây.”
Du Nhiên vờ như không nghe thấy, chơi đùa với những ngón tay của mình.
Ánh mắt Cổ Thừa Viễn vẫn dính chặt trên người Du Nhiên, một lúc sau, anh ta nói: “Đã lâu không nhìn thấy dáng vẻ mặc áo ngủ của em.”
Thân hình Du Nhiên khẽ chấn động giống như nhớ tới chuyện gì đó, sức lực vặn móng tay cũng lớn hơn, như muốn cạo đi một thứ gì đó.
Cổ Thừa Viễn nhìn Du Nhiên, ánh mắt kia, vẫn không rõ ấm lạnh như trước.
Du Nhiên cảm giác được, nhưng cô chỉ có thể giả ngu.
Là Cổ Thừa Viên phá vỡ không khí im lặng: “Đã lâu không thấy em mặc áo ngủ.”
Khi nói những lời này, ngữ khí của anh ta thật thản nhiên, nhưng tới tai Du Nhiên lại mang theo một ý nghĩa khác.
Một ý nghĩa mà chỉ cô mới có thể cảm nhận, có thể lý giải.
“Anh tới, có chuyện gì sao?” Du Nhiên hỏi.
“Vội vàng tới đưa đồ cho em.” Cổ Thừa Viễn lấy ra một tờ giấy, trên đó viết chứng nhận thực tập, đã đóng dấu của một công ty, còn có chữ ký: “Anh nhờ bạn viết cho em tờ chứng nhận này, lần này, em hẳn có thể qua cửa rồi.”
“Là mẹ bảo anh làm chuyện này?” Du Nhiên hỏi.
“Thật ra, bà ấy cũng muốn quan hệ giữa chúng ta có chuyển biến tốt đẹp hơn.” Cổ Thừa Viễn nói: “Vì vậy mới bảo anh giúp em, bảo anh tới đây gặp em.”
“À… Vậy cảm ơn.” Du Nhiên nói rồi đưa tay cầm lấy một góc tờ giấy, giống như muốn giật lấy.
Nhưng Cổ Thừa Viễn lại không buông tay, ngược lại, anh ta bất ngờ túm lấy cổ tay Du Nhiên, một giây sau, Du Nhiên đã bị kéo vào trong lòng anh ta.
Dưới tình huống cấp bách, Du Nhiên bắt đầu không để ý đến hình tượng mà giãy dụa, nhưng Cổ Thừa Viễn cúi người xuống, nói bên tai cô một câu: “Không cần cảm ơn, bởi vì việc này chỉ là cái cớ thôi… Mục đích thật sự khiến anh tới đây, em hẳn hiểu được.”
Anh ta nói như vậy, Du Nhiên ngược lại cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều: “Tôi không hiểu… Cũng không muốn hiểu.”
“Chẳng lẽ, em đã quên chuyện xảy ra tối hôm đó?” Giọng nói của Cổ Thừa Viễn mang theo độ ấm khi nhớ về quá khứ, cảm giác mát lạnh tới tận xương, giống như những sợi tơ mềm mại đáng yêu, đan thành một cái lưới vây quanh thân thể người ta.
Du Nhiên cắn chặt răng, không phát ra tiếng.
“Em không được quên, anh cũng không quên được.” Cổ Thừa Viễn nhẹ