Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342452
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2452 lượt.
yện tình của Long Tường và Du Nhiên.
Nhưng bởi vậy, đương sự tất nhiên cũng biết.
Ngày hôm sau, khi Du Nhiên tới câu lạc bộ, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là bản mặt đen sì của Long Tường.
Đối với chuyện này, Du Nhiên đã có sự chuẩn bị từ trước, vì vậy cô nàng rất bình tĩnh, trực tiếp bước vào phòng thay đồ, mà Tiểu Tân với cặp lông mày đã dựng thành hai đường thẳng song song đương nhiên cũng vào theo.
Trong mắt những người bên cạnh lại biến thành Long Tường theo đuổi từng bước chân của Du Nhiên ngay trước mắt công chúng, lên tiếng cầu xin tình yêu.
Mà ở trong phòng thay đồ lại là một tình cảnh khác.
Long Tường lạnh mặt nhìn Du Nhiên: “Bà già, bà phát điên cái gì đấy, lại dám nói với những người đó tôi theo đuổi bà?”
“Tôi á? Đâu có.” Du Nhiên ra vẻ vô tội.
“Đừng có vờ vịt!” Long Tường nổi giận: “Tôi mặc kệ cô định làm cái quái gì, nhưng bảo tôi theo đuổi cô, kiếp sau cũng đừng có mơ!”
“Ừ.” Du Nhiên gật đầu, tỏ vẻ đã biết.
Nhưng thái độ này không hiểu sao lại chọc giận Long Tường, cậu ta túm lấy áo Du Nhiên, ép cô vào tủ đựng đồ.
Sức lực này hoàn toàn không có vẻ gì thương hương tiếc ngọc, ngực Du Nhiên đau đến mức suýt nữa nứt ra.
Cùng lúc đó, trên mặt đất vang lên một tiếng vang rất nhỏ – động tác thô bạo này của Long Tường khiến một cái cúc áo của Du Nhiên đứt ra.
“Tôi nhắc lại lần cuối cùng, tôi rất ghét cô, vì vậy, đừng có ở đấy mà tự tưởng bở.” Long Tường tàn bạo nhìn Du Nhiên, gằn từng câu từng chữ: “Nghe rõ chưa? Bà già?”
“Rồi.” Du Nhiên vẫn gật đầu.
Long Tường miễn cưỡng thỏa mãn, thả cô ra: “Ra ngoài đi, sau này còn dám nói lung tung, đừng trách tôi không nương tay!”
Được tự do, Du Nhiên tựa vào tủ quần áo, không ngừng hít sâu.
“Cô đang làm gì vậy?” Long Tường hỏi.
“Lấy tâm trạng.” Du Nhiên đáp.
“Lấy tâm trạng gì?” Long Tường đã không còn kiên nhẫn.
Vì vậy, Du Nhiên cho một đáp án cuối cùng: “Tâm trạng bị cậu sàm sỡ.”
Nói xong, Du Nhiên dồn khí về huyệt đan điền, quay ra ngoài cửa hét lớn một tiếng: “Đừng!!!”
Sau đó, túm cổ áo, quay đầu chạy ra khỏi phòng thay đồ – trước mặt bao nhiêu người.
Ngay tối hôm đó, bài viết nổi bật nhất trên diễn đàn của trường là “Trong phòng thay đồ, Long Tường nổi thú tính, sàm sỡ Du Nhiên không thành”.
Muốn tung tin đồn nhảm, phương pháp tốt nhất là để khán giả chứng kiến tận mắt, nghe thấy tận tai, vì vậy, Du Nhiên còn đang tiếp tục cố gắng.
Khi sự kiện trong phòng thay đồ phát sinh, Tiểu Tân đã năm lần bảy lượt chặn đường Du Nhiên, muốn đánh cô nàng một trận, nhưng Du Nhiên đã có chuẩn bị từ trước, trốn tịt trong ký túc xá không ra, Tiểu Tân đứng chờ ngoài ký túc xá vài ngày, cuối cùng cũng biến mất.
Không phải đã mệt mỏi, cũng không phải đã nguôi giận, mà vì trên diễn đàn trường lại xuất hiện một bài viết mới – “Long Tường si tình trồng cây si trước cửa ký túc xá nữ, cảm động toàn Trung Quốc.”
Sau vài ngày tránh né, Du Nhiên quyết định ra đòn sát thủ.
Thông qua vô vàn báo cáo của cơ sở ngầm, Du Nhiên biết được ở câu lạc bộ, Long Tường luôn luôn chờ mọi người thay đồ xong hết rồi mới vào phòng thay đồ thay quần áo.
Kỳ lạ, rất kỳ lạ.
Hôm đó Du Nhiên cố ý mai phục trong phòng thay đồ, chờ Long Tường.
Không lâu sau, Long Tường đi vào.
Không lâu sau, Long Tường cởi áo.
Không lâu sau, Long Tường cởi quần.
Cuối cùng, Du Nhiên phát hiện ra bí mật của Long Tường – trên cái quần nhỏ tứ giác của cậu ta, in hình Cậu bé bút chì Tiểu Tân.
Du Nhiên thừa nhận, cái quần nhỏ tứ giác này rất xứng đôi với Long Tường.
Nhưng nếu bị người ngoài biết Long Tường luôn kiêu căng ngạo mạn, nóng tính khó chiều lại mặc quần nhỏ in hình hoạt hình, bốn năm đại học của cậu ta sẽ rất thảm, rất rất thảm.
Đúng lúc này, Du Nhiên lấy ra máy ảnh đã chuẩn bị từ trước, chụp được một màn đặc sắc này.
Tai Long Tường rất thính, thoáng cái đã nghe thấy, lập tức cảnh giác quay đầu lại: “Ai?”
“Là tôi.” Du Nhiên cười cười, sau đó chạy vội ra ngoài.
Long Tường vội vàng mặc quần áo vào, đuổi theo.
Du Nhiên nghĩ, nếu đã là đội trưởng đội kịch, cô cần phải diễn kịch mọi lúc mọi nơi, nếu không sẽ thật có lỗi với khản giả.
Vì vậy, cô chạy lên sân khấu.
Mà người cũng chạy lên sân khấu theo cô, chính là Long Tường.
“Trả lại cho tôi!!!” Long Tường nổi giận.
Du Nhiên hiểu, câu nói hoàn chỉnh của cậu ta hẳn là: “Trả lại tấm hình tôi mặc quần nhỏ hoạt hình lại cho tôi!”
Dưới ánh đèn sân khấu, Du Nhiên làm bộ đấu tranh tư tưởng.
“Trả lại cho tôi!!!” Long Tường trợn đến rách khóe mắt, liều mạng lắc vai Du Nhiên.
Du Nhiên nghiêng đầu về một bên, ra vẻ đau khổ mà lắc đầu.
“Trả lại cho tôi!!!” Long Tường đã tức đến sùi bọt mép.
Lúc này, mọi người đều dừng lại, nhìn chằm chằm vào hướng phát triển của sự việc.
Con tôm nhỏ xuất hiện đúng lúc, hỏi: “Đội trưởng, rốt cuộc Long Tường muốn chị trả cái gì cho cậu ta?”
Du Nhiên quay đầu, dùng biểu hiện u oán, không ốm mà rên đặc biệt của nữ diễn viên, nói ra mấy chữ còn chua xót hơn cả dưa muối với toàn thể nhân dân: “Trái tim cậu ấy.”<