Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi
Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342450
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2450 lượt.
br>Lời vừa ra khỏi miệng, mọi người “à” một tiếng.
“Cô!!!”
Long Tường hít sâu lấy lại bình tĩnh xong, đang định giải thích lại nghe Du Nhiên nhẹ giọng cảnh cáo: “Nếu không muốn tấm ảnh truyền ra ngoài thì tiếp tục im lặng.”
Trong một giây này, Long Tường cảm giác trong cổ có mùi máu tanh.
Ngón tay cậu ta cũng sắp bóp nát khớp xương Du Nhiên.
Nhưng Long Tường biết rõ, nếu thật sự bóp nát, trong mắt người khác sẽ thành biểu hiện yêu qúa thành hận.
Đến nước này, tin đồn này đã chứng thực đến 90%.
Không có gì bất ngờ, Khuất Vân cũng đã biết.
Nghe theo lời gái Diệp, mấy ngày nay Du Nhiên cố hết sức giảm thiểu số lần gặp mặt Khuất Vân, chủ yếu để phối hợp với sự phát triển của tin đồn, đồng thời cũng tránh cho Du Nhiên lỡ lời lộ kế hoạch.
Tuy đã làm theo chỉ thị, nhưng tâm tình Du Nhiên không yên, bởi vì cô không tìm Khuất Vân, Khuất Vân cũng sẽ không chủ động tìm cô.
“Gái nói xem, có khi nào chữa lợn lành thành lợn què không?” Du Nhiên lo lắng: “Nếu anh ấy thật sự tin vào tin đồn, cho rằng tớ Hồng Hạnh vượt tường, trong cơn giận dữ không cần tớ nữa thì tớ nên làm thế nào?”
“Lý Du Nhiên, cậu có khí phách một chút được không, lẽ nào đàn ông trên đời này chết hết rồi sao? Anh ta không cần cậu nữa thì tìm người khác là được.” Gái Diệp chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Tớ chỉ thích anh ấy!” Trên mặt Du Nhiên lộ ra vẻ bướng bỉnh.
“Rốt cuộc cậu thích điểm gì ở anh ta?” Gái Diệp không hiểu được.
“Tớ thích, bởi vì… anh ấy là Khuất Vân.” Du Nhiên cho một đáp án vừa đơn giản lại vừa hàm xúc.
“Xem như cậu lợi hại.” Gái Diệp chịu thua.
Tuy Du Nhiên không liên lạc với Khuất Vân, nhưng hai người vẫn gặp mặt – tại sân khấu kịch toàn trường.
Khuất Vân là một trong những thầy giáo đại diện, Du Nhiên là đội trưởng câu lạc bộ kịch, coi như đại diện của sinh viên, có thể may mắn ngồi cùng Khuất Vân.
Chỗ ngồi của khán giả đều chìm trong bóng tối, tạo điều kiện cho mối quan hệ không thể hấp thụ ánh sáng của hai người có không gian trò chuyện.
Khuất Vân: “Đã lâu không gặp.”
Du Nhiên: “Gần đây bận quá.”
Khuất Vân: “Đã nghe nói, quả thật bận rộn.”
Du Nhiên: “Nghe nói cái gì?”
Khuất Vân: “Ví dụ như, chuyện tình của em và một cậu đàn em.”
Du Nhiên nhảy nhót trong lòng nhưng ngoài miệng vẫn làm bộ biện hộ cho mình: “Anh đừng nghe bọn họ nói lung tung, đều tại gần đây căn tin giảm giá, bọn họ ăn no rửng mỡ thôi.”
Khuất Vân: “À.”
Một tiếng “à” này không nghe ra bất cứ ý tứ nào, giống như đêm cuối thu, tĩnh lặng đến mức người ta hoang mang.
Sau đó, một thầy giáo ngồi xuống bên cạnh Khuất Vân, hai người ngừng nói chuyện.
Sân khấu kịch lần này mỗi khoa đều cử một đội đi biểu diễn, rút thăm quyết định thứ tự lên sân khấu, câu lạc bộ kịch đương nhiên là cuối cùng.
Kịch bản là vở kịch “Rhino love” kinh điển, mà Long Tường lại là một trong những diễn viên chính.
Tuy là người mới, nhưng Long Tường tuyệt đối không căng thẳng, biểu cảm phong phú, diễn rất nhập tâm.
“Cậu trai trẻ này nhìn thật quen mắt.” Khuất Vân nhẹ giọng nói trong bóng tối.
Thầy giáo ngồi cạnh tuy tuổi tác đã lớn, nhưng sở thích bát quái vẫn hết sức trẻ trung: “Thầy Khuất, cậu ta là sinh viên năm thứ nhất, là con trai ông chủ chuỗi nhà hàng khách sạn Habitat trên toàn quốc đấy, rất đình đám, chỉ là tính tình không được tốt lắm, khi đi tập quân sự còn từng tranh cãi với thầy huấn luyện, hiện giờ chẳng ai dám quản cậu ta… Nhưng cậu ta cũng không phải loại ăn chơi đua đòi coi trời bằng vung, ngoại trừ thái độ không tốt, những cái khác cũng không có gì không tốt.”
“Nhìn có vẻ cậu ta rất thích diễn kịch.” Khuất Vân nói.
“Nghe nói nha… Chuyện này chỉ là nghe nói thôi.” Ông thầy bát quái nhìn Du Nhiên một chút, sau đó ghé sát vào tai Khuất Vân nói: “Nghe nói cậu nhóc này thích đội trưởng câu lạc bộ kịch, Lý Du Nhiên, muốn theo đuổi cô bé, gần đây cả trường đều biết… Mấy đứa trẻ này thật quá manh động.”
“À.” Khuất Vân phát ra tiếng “à” thứ hai, đen như đêm thu, ngay cả trăng cũng không thấy đâu.
Du Nhiên cầm lấy chai nước khoáng trên bàn, nhẹ vặn nắp, đặt bên môi, chậm chạp uống.
Lúc này, “Rhino love” đã gần đến kết thúc, trên sân khấu, Minh Minh bị trói trên ghế, còn Long Tường sắm vai Mã Lộ đứng ngay bên cạnh.
Ngay khi xung đột lên đến đỉnh điểm, khi Mã Lộ giết chết Đồ Lạp, Long Tường bỗng đứng lên, đối mặt với khán giả, hoặc là nói, đối mặt với Du Nhiên: “Đây là thứ cuối cùng ta có thể tặng nàng, trái tim Đồ Lạp, và của chính ta, nàng có thể nhận lấy chúng không? Du Nhiên… Du Nhiên thân yêu, dịu dàng, ngọt ngào… của ta.”
Toàn hội trường im lặng.
Đây, là màn biểu lộ trước công chúng lần đầu tiên trong lịch sử.
Du Nhiên tiếp tục uống nước, khóe miệng vẫn là nụ cười kia.
Còn khóe miệng Long Tường lại đang run run vì cơn giận phải kìm nén.
Đúng vậy, tấm ảnh cậu ta mặc quần nhỏ tứ giác hoạt hình chính là thứ rất có tác dụng.
Tuy Du Nhiên không quay đầu, nhưng cô có thể nhìn thấy, trong bóng tối yên tĩnh, trên mắt kính của Khuất Vân lại hiện lên một tia sáng trắn