Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342455

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2455 lượt.

g.
Kế hoạch này rất có hiệu quả, bởi vì tối hôm đó, Du Nhiên lập tức nhận được điện thoại của Khuất Vân, bảo cô đến nhà anh một chuyến.
Trên đường, Du Nhiên vẫn tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra.
Ví dụ như, Khuất Vân sẽ nâng cằm cô lên, đôi mắt nhíu lại nguy hiểm: “Thằng nhóc kia tốt hơn tôi sao?”
Lại ví dụ như, Khuất Vân sẽ cầm tay cô, khẩn khoản cầu xin: “Du Nhiên, xin hãy cho tôi một cơ hội nữa.”
Lại lại ví dụ như, Khuất Vân sẽ kéo quần áo cô, giận dữ hét: “Em dám phản bội tôi, hôm nay tôi sẽ cho em hiểu rõ ai mới thật sự là người đàn ông của em!!!”
Du Nhiên mím môi, nghĩ, nếu là loại thứ ba thì thật tốt.
Nhưng không có bất cứ tình huống nào phát sinh.
Khi Du Nhiên đi tới nhà Khuất Vân, câu nói đầu tiên của anh là: “Chúng ta chia tay đi.”
Du Nhiên vỗ lên mặt một cái giống như một con sóc bị sấy khô, cảm giác này, thật sự rất khó để hình dung.
“Cái gì?” Cô tình nguyện tin rằng tối qua ngủ không đủ, xuất hiện ảo giác còn hơn.
Nhưng không phải, giọng nói của Khuất Vân vang lên lần thứ hai: “Chúng ta chia tay đi.”
“Anh… tìm em tới để nói cái này?!” Du Nhiên không dám tin.
Gã này không phải nên gầm lên giận dữ, đẩy cô xuống giường, xé rách quần áo, ăn sạch cô hay sao?
Vì sao kết quả lại như thế này?
“Hôm nay mời em tới đây là để đưa cái này cho em.” Khuất Vân chỉ cái thùng trên mặt đất, bên trong đầy những truyện tranh mà Du Nhiên để lại đây: “Nếu sau này chúng ta không còn quan hệ gì nữa, vậy mời cầm về đi.”
Ngay cả truyện tranh cũng bắt cô phải cầm về, xem ra thật sự đã tới cuối cùng rồi.
“Vì sao?” Du Nhiên vội hỏi, có chết cũng phải chết cho rõ ràng.
“Bởi vì dựa vào những chuyện gần đây, xem ra trái tim em đã không còn là của tôi nữa.” Khuất Vân nói ra nguyên nhân khiến tình cảm của bọn họ báo tử.
“Anh ngậm máu phun người!” Du Nhiên tức giận.
“Nếu không phải, vì sao em lại tỏ vẻ hài lòng với Long Tường như thế?” Khuất Vân hỏi.
“Em đâu có hài lòng.” Du Nhiên cắn chặt răng.
“Chiều nay, khi cậu ta thổ lộ trước mặt mọi người, ánh mắt em nhìn cậu ta có thể dùng từ nồng cháy để hình dung.” Khuất Vân bổ sung tội trạng.
“Em không có!” Du Nhiên kêu oan.
Đâu có nồng cháy, căn bản là đắc ý khi thực hiện được gian kế mà.
Nhưng Khuất Vân hoàn toàn không nghe lời giải thích của cô: “Sau khi Long Tường biểu hiện tình yêu với em, em rất ít liên lạc với tôi, từ chuyện này đã chứng tỏ em không còn cảm tình với tôi, nhưng vì cảm thấy tội lỗi, em không muốn đưa ra lời đề nghị chia tay với tôi, nên lúc nào cũng đau khổ, tuy tôi không nỡ, nhưng chuyện tới nước này, chi bằng trả lại tự do cho em… Vì vậy, Du Nhiên, cầm truyện tranh của em đi tìm Long Tường đi.”
Khuất Vân nhấc thùng truyện tranh lên, nói xong đặt ngoài cửa.
Du Nhiên hoảng hốt, căn bản chưa kịp sử dụng tế bào não để suy nghĩ, trực tiếp khai ra tất cả tội lỗi: “Tất cả đều là gái Diệp giúp em sắp xếp, Tiểu Tân hoàn toàn không có một chút cảm tình nào với em, em cố ý làm vậy, khiến anh cho rằng cậu ta là tình địch của anh, để anh quan tâm đến em hơn một chút thôi mà!!!”
Nói xong, Du Nhiên im lặng, bởi vì trong đôi mắt Khuất Vân có ý cười dưới làn nước phẳng lặng.
Sập, bẫy, rồi.
Trong một giây này, Du Nhiên vô cùng muốn nhét cái đầu mình vào bồn cầu rồi giật nước.
“Anh lừa em!” Môi Du Nhiên run run.
“Dường như em đã cướp lời thoại của tôi.” Khuất Vân mỉm cười.
“Em hận anh!!!” Du Nhiên cắn răng.
“Hận cũng tốt, cách yêu không xa lắm.” Khuất Vân vẫn mỉm cười như trước.
Du Nhiên muốn bốc hỏa, nhưng cơn giận trong lòng bốc đến dạ dày rồi lại nuốt xuống, cô nàng chậm chạp đi tới sô pha, thất bại ngồi xuống: “Chẳng lẽ anh không thể tỏ vẻ quan tâm đến em một chút hay sao?”
Khuất Vân đóng cửa lại, ngồi xuống bên cạnh Du Nhiên: “Trước khi qua lại với tôi, em nên biết tôi là người thế nào.”
Du Nhiên liếc mắt: “Ý của anh là, tự em cam tâm tình nguyện bước vào địa ngục này với anh?”
“Ý tôi là, có lẽ, em cũng có chút thích thú với tính cách vô tình vô nghĩa này của tôi.” Khuất Vân vươn tay, sờ sờ tóc đuôi ngựa của Du Nhiên.
Tóc của cô nhọn nhọn, ở cổ lại có chút tóc tơ nho nhỏ, khiến cho người ta cảm thấy cô như một con vật nhỏ.
Nhưng con vật nhỏ cũng rất mẫn cảm, Du Nhiên dùng một tư thế quen thuộc, một tay đẩy Khuất Vân ngã lên sô pha.
“Dường như em rất thích chơi trò này.” Khuất Vân nhìn Du Nhiên nằm trên người mình.
Du Nhiên đưa tay bóp mũi Khuất Vân, mà Khuất Vân cũng để mặc cô làm vậy, không ngăn cản, chỉ đổi lại dùng miệng để thở.
Tư thế của Du Nhiên giống như đang đùa, nhưng giọng nói của cô lại mang chút vẻ nghiêm túc, ủ rũ: “Không phải em thừa thời gian mới bày trò như vậy… Khuất Vân, lẽ nào chính anh còn không hiểu?”
“Hiểu cái gì?” Khuất Vân hỏi, bởi vì mũi bị bóp chặt nên giọng nói anh hơi vang vang.
“Hiểu rằng em quan tâm đến anh, hiểu rằng anh không quan tâm đến em, hiểu rằng em cần sự đảm bảo của anh.” Du Nhiên buông tay, ngược lại lại che kín đôi mắt Khuất Vân.
Nói thật, cô không thích nhìn thấy đôi mắt Khuất Vân, bởi vì nơi đó có rấ