Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2454 lượt.
lùng trời sinh, cho nên mới không giống một người bạn trai như thế, nhưng sự chung thủy của anh là rất đáng tin cậy.
Du Nhiên quyết định, cô nhất định phải tăng tốc, khiến sự quyến rũ trong mình lan tỏa, thành công bắt lấy Khuất Vân từ trong ra ngoài.
Vừa quyết định chủ ý, Khuất Vân đột nhiên hỏi: “Long Tường không phải người dễ thỏa hiệp, em làm cách nào khiến cậu ta phải giúp em?”
Du Nhiên thành thật kể chuyện ảnh chụp ra.
“Vậy bức ảnh kia còn ở trong tay em?” Khuất Vân hỏi.
“Vâng.” Du Nhiên gật đầu.
“Cho tôi.” Khuất Vân nói.
“Anh muốn làm gì?” Du Nhiên hỏi.
“Tiếp đón tình địch của tôi tử tế một chút.” Khuất Vân nói.
“Là giả thôi.” Du Nhiên nói.
“Kể cả là giả.” Khuất Vân nói: “Vẫn không thể tha thứ.”
Khuất Vân ở nhà nên không đeo kính, nhưng Du Nhiên dường như vẫn thấy được ánh sáng lóe lên trước đây.
Sau ba giây thầm mặc niệm cho Long Tường, Du Nhiên không chút do dự đưa tấm ảnh cho Khuất Vân, dù sao Khuất Vân càng hận Long Tường, chứng tỏ anh càng quan tâm đến cô.
Xem tình hình này, chiêu tình địch này vẫn rất có hiệu quả.
Du Nhiên cười giống như quả phụ trộm được tinh.
Đây là bài học thứ tám mà Khuất Vân dạy cho Du Nhiên – Tình địch, là rất cần thiết.
[Bài học thứ chín'> Người quen, chỗ nào trên thế giới cũng có.
Có người nói, trong đời mỗi người có trung bình sáu năm dùng để nằm mơ.
Tuy Du Nhiên mới sống được non nửa đời người, nhưng đã nằm mơ vô số lần, nhưng số giấc mơ khiến cô nhớ rõ cũng không nhiều.
Trong số đó, có một giấc mơ màu sô cô la.
Đúng vậy, Du Nhiên mơ thấy mình lạc vào một thế giới toàn kẹo và sô cô la, cây cỏ nơi đó là những dây đường màu xanh, hoa nơi đó là những quả mứt màu hồng, nước sông nơi đó là sô cô la trắng, đất nơi đó là sô cô la đen.
“Tặng cho em.” Cậu bé nói.
Trong một giây đó, Du Nhiên nghĩ, thiếu niên này dường như còn đẹp mắt hơn cả Tiểu Bạch Long mà Đường Tăng cưỡi trong Tây Du Ký.
Tiểu Bạch Long nói tiếp: “Anh là Cổ Thừa Viễn, là anh trai em… Anh ruột.”
Du Nhiên dùng ý chí rất lớn mới dời mắt được khỏi thanh sô cô la, nhìn về phía Cổ Thừa Viễn.
Bề ngoài của anh ta có chút âm trầm không hợp với lứa tuổi, nhưng cũng không đáng lo, vì ánh mắt anh ta nhìn Du Nhiên rất dịu dàng, giống như cây rong biển trong nước, mềm mại lay động.
Cổ Thừa Viễn bóc lớp giấy bên ngoài của thanh sô cô la, mở lớp giấy bạc, đưa đến bên miệng Du Nhiên.
Du Nhiên hé miệng, nhẹ nhàng cắn một miếng sô cô la, hình dạng lạ thường, mà miếng sô cô la trên tay Cổ Thừa Viễn cũng bị thừa lại một miếng nho nhỏ hình răng cửa.
Sô cô la đậm đà, Du Nhiên thỏa mãn nhếch môi cười.
Cổ Thừa Viễn phát hiện, thì ra cô em gái nhỏ đang trong thời kỳ thay răng của cậu bị thiếu một cái răng cửa.
Năm đó, Du Nhiên sáu tuổi.
“Đang nghĩ gì vậy?” Tiếng nói của Khuất Vân cắt đứt hồi tưởng của Du Nhiên.
“Nghĩ xem đồ ăn vặt em mang theo có đủ hay không.” Du Nhiên nói.
“Chỉ ngồi tàu hỏa hơn một tiếng.” Khuất Vân nhắc.
“Anh không chịu về cùng em, một mình em ngồi trên tàu rất buồn chán, đành phải kiếm gì đó ăn để giết thời gian.” Du Nhiên giải thích.
“Chẳng lẽ trước đây em không về nhà một mình?” Khuất Vân không chấp nhận lời giải thích này.
“Tình huống bây giờ khác trước kia, trước kia em cô đơn đã quen rồi, nhưng bây giờ em đã có bạn trai, bạn trai lại không chịu đi cùng em, em thật sự rất thảm, vì vậy em mới dùng đồ ăn để chữa thương.” Du Nhiên âm thầm lên án Khuất Vân.
“Nếu em đã nói vậy, tôi sẽ về cùng em, đi gặp bố mẹ em.” Khuất Vân nói.
“Không thể gặp bố mẹ, nếu không cái mạng em sẽ không còn!” Du Nhiên vội la lên.
Nếu bố cô biết trong khi học đại học, cô không chỉ trốn học, thi lại mà còn quyến rũ thầy giáo, vậy cô nhất định còn thảm hơn cả miếng bã đậu.
“Vậy ý của em là…” Khuất Vân không muốn đoán tiếp.
“Ý của em là, dù sao quãng đường cũng không xa, hay là anh cũng lên tàu đưa em về nhà, sau đó tự mình quay về, được không?” Du Nhiên nhìn bạn trai, ánh mắt lấp lánh ánh sao.
Nhưng câu nói của Khuất Vân đã dập tắt ánh sáng của cô: “Không được.”
Tuy đã bị đả kích thành quen, nhưng Du Nhiên vẫn muốn làm bộ tức giận một chút, coi như làm rõ lập trường của mình. Vì vậy, ngày hôm sau, cô không để Khuất Vân đến tiễn, một mình lên tàu hỏa.
Rất may, chỗ ngồi của cô sát cửa sổ, Du Nhiên đeo tai nghe, vùi đầu trong hai tay, định đánh một giấc.
Trong tiếng nhạc ầm ĩ, Du Nhiên cảm nhận được tàu hỏa bắt đầu chuyển động, lay động rất nhẹ, ngủ càng ngon.
Nhưng ngay lúc đó, một bàn tay sờ vào chân Du Nhiên.
Dám sàm sỡ giữa nơi công cộng?!
Du Nhiên lẳng lặng thò tay kia vào trong túi quần, móc ra một cái huy hiệu trường, nhẹ nhàng nhấn một cái, chiếc kim băng sắc bén bật ra.
Đối phó với lũ dê già nhất định phải quyết liệt như những kẻ Pakistan đánh bom tự sát.
Du Nhiên thầm đếm đến ba, mạnh mẽ công kích, đâm đầu kim băng nhọn hoắt về phía cái móng heo kia.
Nhưng công kích của cô thất bại – bàn tay cầm hung khí của Du Nhiên