Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2490 lượt.
g phải chặt cô thành trăm mảnh.” Trong giọng nói Long Tường không có chút ý tứ vui đùa.
“Lẽ nào cậu đã quên bức ảnh của cậu còn ở trong tay tôi?” Du Nhiên xuất ra một chiêu cứu mạng cuối cùng.
“Chỉ cần hôm nay tôi có thể báo thù, cho dù có phải cởi truồng chạy một vòng quanh sân vận động tôi cũng bằng lòng.” Quyết tâm báo thù của Long Tường tương đối lớn.
Mắt thấy Long Tường sắp nhét mình vào xe taxi, Du Nhiên hoảng đến mức ruột gan lẫn lộn, trong hoảng loạn, cô bỗng nhớ tới Khuất Vân, vội vàng lấy di động ra, gọi cho Khuất Vân.
“Khuất Vân, mau cứu em!!!…” Du Nhiên chỉ kịp hô lên câu này, sau đó điện thoại đã bị Long Tường giật mất.
Long Tường vốn định ném điện thoại vào thùng rác, nhưng khi đang định làm vậy lại nghe thấy bên kia vang lên giọng nói trầm ổn của Khuất Vân: “Long Tường, chúng ta tâm sự nhé.”
“Tôi và anh không có gì để nói…” Long Tường đưa điện thoại đến bên tai, đang định nói vài câu ngắn gọn, nhưng vẻ mặt bỗng nhiên thay đổi.
Đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là căm giận, cuối cùng là nhẫn nhịn.
Du Nhiên thấy, bàn tay cầm di động của Long Tường nổi đầy gân xanh.
Cũng chỉ sau mấy câu, sắc mặt Long Tường trắng xanh, ngắt máy, giận dỗi trả lại cho Du Nhiên, đồng thời, bàn tay nắm cổ áo Du Nhiên cũng thả ra.
“Xin hỏi một câu, giờ tôi có thể đi chưa?” Du Nhiên thử hỏi thăm.
Long Tường ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Du Nhiên, ánh mắt cháy hừng hực như duốc, hận không thể phun ra axit ăn mòn cô.
Một lúc lâu sau, cậu ta mới run run phun ra một câu: “Coi như các người lợi hại, cút đi!”
Những lời này đúng là nghiến răng nghiến lợi mà phun ra.
Đến lúc này, Du Nhiên ngược lại còn tỏ ra tò mò: “Rốt cuộc Khuất Vân nói gì với cậu?”
Thật ra nên hỏi, rốt cuộc Khuất Vân uy hiếp cậu ta cái gì.
Nhưng Long Tường không có hứng thú chia sẻ với cô, đôi lông mày rậm của cậu ta như một thanh kiếm, một thanh kiếm nhiễm đầy tức giận: “Lý Du Nhiên, tốt nhất cô nên cầu nguyện cả đời này đừng rơi vào tay tôi!”
Nói xong, Long Tường xoay người định bụng bỏ đi, nhưng Du Nhiên gọi cậu ta lại.
“Chuyện gì?!” Dáng vẻ Long Tường trừng mắt giống như hận không thể bóp chết Du Nhiên.
“Một chuyện nhỏ thôi – phiền cậu nhặt những thứ bị cậu ném đi lên.” Du Nhiên chỉ vào những món đồ vì bị Long Tường truy đuổi mà rơi lả tả trên mặt đất.
Những thứ kia, bao gồm mặt nạ, bông tẩy trang, đồ ăn vặt, còn có… Durex đang đợt giảm giá.
“Cô nói lại lần nữa thử xem!” Dáng vẻ Long Tường như khẩn cấp muốn bóp chết Du Nhiên, băm thành nhân bánh sau đó ăn vào trong bụng.
“Tôi nói, phiền cậu nhặt những thứ bị cậu ném đi lên.” Du Nhiên nghe chính mình nói vậy, đồng thời cũng thừa lúc cánh tay Long Tường đang tức giận vươn tới làm thịt cô mà bỏ thêm một câu: “Nếu không, cứ chờ tôi nói với Khuất Vân đi.”
Giống như Du Nhiên đã dự đoán, Long Tường cứng nhắc dừng bước, đồng thời, yết hầu cũng chuyển động như đang nuốt thứ gì đó.
Du Nhiên hoàn toàn có lý do để tin, thứ cậu ta nuốt xuống chính là một ngụm máu vì tức giận mà suýt phun ra.
Long Tường tức giận, cộng thêm nhục nhã, thêm một chút không thể nhẫn nhịn, nhặt lên mặt nạ, bông tẩy trang, đồ ăn vặt, cuối cùng… Durex đang đợt giảm giá.
Có thể khiến Tiểu Tân luôn luôn tự cao tự đại, ngay cả Bin Laden và Saddam Hussein cũng không để vào mắt phải nghe lời như thế, Du Nhiên lần thứ hai xác định, Khuất Vân chính là một thần tiên.
Về chuyện rốt cuộc Khuất Vân đã nói gì với Tiểu Tân, đời này Du Nhiên sẽ không bao giờ tìm ra đáp án.
Đương nhiên, chuyện này sẽ nói đến sau.
“Hai người, nhất định sẽ bị báo ứng.” Long Tường đặt tất cả tâm trạng khó chịu vào những lời này, sau đó quẳng tất cả đồ đạc vào trong lòng Du Nhiên, rồi bỏ đi như tránh bệnh dịch.
Du Nhiên phát hiện, trêu đùa Tiểu Tân là một trò chơi vô cùng thú vị.
Hư hỏng nha, thật là xấu xa, Du Nhiên tự phê bình bản thân trong lòng, thuận tiện nghĩ xem lần gặp sau nên sử dụng thủ đoạn gì đối với Tiểu Tân, khiến cho cậu ta đau khổ không thôi.
Vừa nghĩ, cô vừa đi trở về, nhưng vừa ngẩng đầu, lại thấy một người bạn cũ.
Đương nhiên, dùng từ “bạn” đã là rất châm chước rồi.
Du Nhiên nghĩ hiện giờ cũng không biết dùng từ gì để định nghĩa quan hệ của hai người.
Cổ Thừa Viễn.
Anh ta lại tới nữa.
May mắn chính là, Cổ Thừa Viễn đứng cách bọn họ rất xa, vì vậy anh ta không nghe thấy đoạn đối thoại vừa rồi.
Du Nhiên đứng tại chỗ, nhìn Cổ Thừa Viễn chậm rãi đi tới, dừng lại trước mặt cô.
Toàn thân anh ta có một mùi vị đặc biệt, hơi thở đàn ông tràn ngập các giác quan của Du Nhiên, thậm chí còn mơn trớn từng lỗ chân lông trên cơ thể cô.
Chỉ là, cho dù anh ta có hấp dẫn đến đâu cũng chỉ là pháo hoa trong mộng.
“Anh đặc biệt tới tìm tôi sao?” Du Nhiên không muốn kéo dài, muốn nhanh chóng kết thúc đoạn đối thoại này.
“Du Nhiên, trở về với anh.” Cổ Thừa Viễn nói.
“Tôi còn có việc ở đây.” Du Nhiên quay đầu.
“Em thật sự phải mượn cớ tham gia lớp học thêm để trốn tránh anh?” Giọng nói của Cổ Thừa Viễn trầm xuống vài phần.
“Anh có tin hay không, đối với tôi,