Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2492 lượt.

chẳng có gì quan trọng.” Lời Du Nhiên nói là nói thật.
“Anh biết em không ở trong ký túc xá trường, vậy, hiện giờ em đang ở cùng gã đàn ông kia?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
“Có thể đúng, có thể không đúng, chỉ là chuyện này thật sự không liên quan đến anh.” Du Nhiên cầm túi đồ lên, chiếc túi màu xanh phát ra những tiếng sột soạt.
“Du Nhiên, anh có thể chịu được sự tùy hứng nhất thời của em, còn bây giờ, em đã chơi đủ rồi thì nên về thôi.”
Lần này, trong giọng nói của Cổ Thừa Viễn mang theo vẻ cảnh cáo.
“Tôi cho rằng chính anh nên tỉnh táo một chút, không phải ai cũng là nô lệ của anh.” Du Nhiên cảm thấy căm tức thái độ này của Cổ Thừa Viễn.
“Từ sau khi gã đàn ông kia xuất hiện, em thật sự thay đổi rất nhiều.” Cổ Thừa Viễn nhìn chăm chú biểu hiện của Du Nhiên, nhẹ giọng nói: “Chuyện này, khiến anh rất không hài lòng.”
Du Nhiên vô cùng chán ghét loại thái độ này của Cổ Thừa Viễn, giống như cô vĩnh viễn bị anh ta quản chế: “Nếu anh vẫn nghĩ như vậy thì sau này chúng ta không cần gặp lại nữa.”
“Gã đàn ông kia đã biết quan hệ của chúng ta chưa?” Cổ Thừa Viễn đột nhiên hỏi.
“Đúng, anh ấy biết, biết rất rõ ràng, vì vậy mời anh không cần có ý định dùng bí mật không hề bí mật này để uy hiếp tôi.” Du Nhiên nói.
“Xem ra, gã đàn ông kia không phải người bình thường.” Màu sắc trong đôi mắt Cổ Thừa Viễn bắt đầu chuyển thành màu đen.
“Tôi nghĩ anh ấy rất phù hợp với tôi, tôi muốn tiếp tục phát triển với anh ấy, vì vậy, mời anh giơ cao đánh khẽ, buông tha tôi, cũng buông tha chính anh.” Nói tới cuối câu, giọng nói của Du Nhiên đột nhiên nhẹ lại, bởi vì cô biết rất rõ, một lời cầu xin như vậy vô dụng đối với Cổ Thừa Viễn.
“Buông tha em, vậy anh nên làm gì bây giờ?” Vẻ mặt Cổ Thừa Viễn giống như có một lớp sương mù bao phủ, không thể nhìn rõ ràng, nhưng giọng nói của anh ta truyền vào tai Du Nhiên, từng chữ, từng chữ, đụng vào một thứ gì đó khiến cô đau nhức: “Chúng ta, đã định trước là không thể chia cách.”
“Những gì cần nói tôi đều đã nói, anh đã không hiểu thì tôi nghĩ, có lẽ nên thôi đi.” Du Nhiên lướt qua Cổ Thừa Viễn, trở về.
Thế nhưng, Cổ Thừa Viễn theo sát phía sau, Du Nhiên cố ý đi lắt léo, cố ý chen qua đám người, nhưng vẫn không cắt đuôi được anh ta.
Du Nhiên biết không thể tiếp tục như vậy, cô dừng lại, chủ động đi tới trước mặt Cổ Thừa Viễn, hỏi cho ra chuyện: “Rốt cuộc anh muốn gì?”
“Anh muốn gặp gã đàn ông kia.” Cổ Thừa Viễn không giấu giếm ý đồ của mình.
“Không thể.” Du Nhiên kiên quyết từ chối.
“Em đang sợ cái gì, sợ anh làm khó hắn hay sao?” Trong lời nói của Cổ Thừa Viễn đầy ẩn ý: “Lẽ nào, em chọn tới chọn lui, lại chọn ngay phải một gã hèn kém như thế?”
“Thứ nhất, tôi không chọn tới chọn lui, tôi chỉ gặp, cảm thấy thích rồi bắt lấy anh ấy. Thứ hai, anh ấy cũng không phải một gã hèn kém.” Du Nhiên sửa lại từng câu nói của Cổ Thừa Viễn.
“Nếu đã vậy, vì sao em không dám để anh gặp hắn?” Cổ Thừa Viễn nhìn thẳng Du Nhiên: “Anh muốn biết vì sao em không cho anh gặp hắn.”
Trong lòng Du Nhiên bỗng dâng lên một cảm giác khó nói, giống như nham thạch nóng chảy trào lên từ dưới lòng đất, nóng chảy sự kiềm chế của cô, Du Nhiên nở nụ cười lạnh lùng: “Cổ Thừa Viễn, vì sao anh có thể như vậy, vì sao anh có thể coi việc đó như chưa từng xảy ra, sau khi tổn thương tôi, anh còn có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra mà xuất hiện trước mặt tôi, làm rối loạn cuộc sống của tôi, hơn nữa lúc nào cũng ra vẻ chuyện đó là đương nhiên, can thiệp, khống chế từng hành động của tôi… Có lúc, tôi thật sự cảm thấy anh rất đáng sợ, rốt cuộc là cái gì đã khiến cho anh cảm thấy có thể yên tâm, thoải mái tổn thương tôi?”
Cổ Thừa Viễn không lên tiếng, tóc mai anh ta dưới bầu không khí âm u mờ mịt cũng bị phủ kín thứ ánh sáng ảm đạm.
Du Nhiên của trước kia từng rất thích sờ vào tóc mai anh ta, từng sợ tóc cứng cứng chạm vào đầu ngón tay, sự kích thích rất nhỏ khiến cho tâm trạng cô vui sướng.
Nhưng hôm nay nhớ lại, đầu ngón tay nóng như lửa, tất cả chỉ còn cảm giác nóng đến khó chịu.
Du Nhiên ném cho anh ta một nụ cười mỉa mai: “Không, tôi cũng có lỗi, cuối cùng tôi lại biểu hiện vĩ đại như thế trước mặt anh, giống như đang nói tôi không quan tâm, xin tiếp tục tổn thương tôi… Đúng, là lỗi của tôi.”
Du Nhiên tiếp tục nói: “Nếu đã vậy, để tôi thành thành thật thật nói rõ ràng, tôi cũng chỉ nói một lần này thôi.”
“Chuyện của một năm đó, đối với tôi cũng không phải đơn giản chỉ là một cú ngã. Khi đó, tôi đối với anh, là thật sự… có tình cảm.”
“Đoạn thời gian đó, tôi cũng đã nghĩ ra những phương pháp thật điên rồ, tôi muốn giết anh, hoặc giết chính mình… Trong một buổi tối ngắn ngủi, tôi đã nghĩ tất cả những phương pháp có thể làm được để hủy diệt anh và chính mình.”
“Thế nhưng, tôi không thực hiện, bởi vì… tôi có yêu anh, mặc kệ tình yêu này là đúng hay sai, cuối cùng tôi vẫn yêu anh.”
“Tôi nghĩ, cuộc đời này của tôi chỉ yêu có mấy người, nếu đã vậy, sao có thể không tha thứ cho họ?”
“Vì vậy, tôi buông tha cho anh.”
“Không phải vì tôi mềm yếu, chỉ vì tôi đã từ