Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2500 lượt.
g ở đây còn có người giúp đỡ Du Nhiên, lập tức không nghi ngờ gì, đuổi theo hướng chủ quán vừa chỉ.
Nghe tiếng bước chân xa dần, một hơi nghẹn trong cổ Du Nhiên lúc này mới có thể nuốt trôi.
Cảm thấy Cổ Thừa Viễn đã đi xa, Khuất Vân mới kéo Du Nhiên từ trong quầy bán đồ ăn vặt đi ra, nói cảm ơn với chủ quán.
Ông chủ cửa hàng là một người đàn ông cao lớn, thân hình rắn chắc, mùa đông lạnh như vậy lại chỉ mặc một chiếc áo đơn, nhìn có vẻ là một người cởi mở.
“Thật không ngờ cậu cũng có ngày bị người ta đuổi theo?” Ông chủ cười hì hì nhìn Khuất vân: “Sao vậy, cướp bạn gái của người ta à?”
“Coi như vậy đi, cảm ơn nhiều.” Khuất Vân không muốn nhiều lời, kéo Du Nhiên đi.
“Hôm nay coi như cậu nợ tôi một lần, hôm khác phải mới tôi uống rượu đấy.” Ông chủ hô to phía sau.
Trong đầu Du Nhiên đầy câu hỏi, lại không biết mở miệng thế nào, đành để mặc Khuất Vân kéo về nhà.
Vừa vào đến cửa, Khuất Vân lập tức ngồi xuống sô pha, hai chân vắt chéo, mí mắt nhướng lên, chủ động nói: “Em có câu hỏi gì thì hỏi đi.”
“Đầu tiên, vì sao ông chủ kia lại giúp chúng ta?” Du Nhiên chọn một vấn đề không liên quan nhất để bắt đầu.
“Ông ấy là bạn rượu của tôi.”
“Vậy vì sao anh lại xuất hiện ở đó?”
“Thấy em đi một lúc lâu chưa về, tôi ra ngoài tìm em, vừa khéo nhìn thấy em bị Cổ Thừa Viễn bám theo, vì vậy bảo em chạy đến đó, cũng tiện tìm chỗ trốn.”
Một hỏi một đáp, tốc độ vô cùng nhanh, Du Nhiên cứ dựa theo tiết tấu này nhanh chóng hỏi ra vấn đề cô muốn biết nhất: “Giữa anh và Cổ Thừa Viễn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Câu trả lời của Khuất Vân cũng rất nhanh, theo tiết tấu vừa rồi, nhưng lại không phải câu trả lời tốt nhất: “Chuyện này, không quá quan trọng.”
“Vì sao không quan trọng?” Du Nhiên nghiêng người, ngồi trên người Khuất Vân, nơi riêng tư chạm tới nơi mẫn cảm của anh.
Thân thể anh đang thong thả di chuyển trước sau, nơi thể hiện dục vọng chân thực nhất của hai người đang vuốt ve lẫn nhau.
Bàn tay Khuất Vân vươn đến sau đầu Du Nhiên, chọn một lọn tóc đen, quấn nó trên đầu ngón tay, giọng nói của anh vì động tác của Du Nhiên mà trở nên mơ hồ: “Bởi vì, hắn, và quan hệ giữa chúng ta không có bất cứ liên quan gì.”
“Giữa chúng ta có quan hệ gì?” Tuy Du Nhiên mới là người chủ động nhưng sự tiếp xúc như vậy cũng khiến hai má cô phớt hồng.
Bàn tay Khuất Vân xâm nhập từ dưới vạt áo Du Nhiên, trượt lên lưng cô, nhẹ nhàng ma sát.
Đầu ngón tay anh vì nhiễm khí lạnh bên ngoài nên hơi mát mát, vạch từng đường trên làn da nóng, mềm của Du Nhiên, mỗi một đường đều có thể khiến Du Nhiên cảm thấy muốn hét chói tai.
Không biết từ lúc nào, thân thể anh nghiêng về trước, cánh môi như đóa hoa ẩm ướt chạm vào vành tai trắng nõn của Du Nhiên: “Giữa chúng ta, quan hệ gì cũng có.”
Nói xong, anh thoáng ép buộc Du Nhiên giơ hai tay lên, cởi mấy lớp áo của cô ra, buộc lại trên cổ tay cô giống một chiếc còng tay, dễ dàng để cho anh muốn làm gì thì làm.
Đến lúc này, trên người Du Nhiên không còn gì che lấp, chỉ còn lại nội y màu da ôm lấy bầu ngực cô.
Khuất Vân đặt môi lên khe rãnh khêu gợi, hôn nhẹ. Tư thế hai người khiến cho thân thể bọn họ tiếp xúc khăng khít nhất, dục vọng của anh giống như chỉ khẽ chạm vào là nổ.
Người anh em của Khuất Vân đã bắt đầu xuất phát.
“Muốn em à?” Du Nhiên hỏi.
Khuất Vân không lên tiếng, chỉ gật đầu – lúc này, môi anh đang có chuyện quan trọng hơn cần làm.
Du Nhiên cảm nhận được dục vọng của anh đang dâng lên từng đợt, cô vươn tay quấn quanh cổ Khuất Vân, gian ác nhắc nhở một câu: “Nhưng anh đã quên một việc – cái đó, dùng hết rồi.”
“Tôi đoán từ khi em ngồi lên đùi tôi cũng đã nhớ ra chuyện ấy rồi, phải không?” Khuất Vân hỏi.
“Thông minh.” Du Nhiên cười gian.
“Em muốn quyến rũ tôi?” Khuất Vân hỏi tiếp.
“Không sai.” Du Nhiên tiếp tục cười gian.
“Thì ra là vậy.” Khuất Vân gật đầu.
Du Nhiên đưa tay xoa mặt anh, nhịn cười nói: “Bây giờ, anh định giải quyết thế nào?”
Giọng điệu của Khuất Vân thản nhiên như nước suối giữa lòng thiên nhiên: “Làm tiếp thôi.”
Du Nhiên vốn có ý định nhìn dáng vẻ bị ham muốn dày vò của Khuất Vân, nhưng hiện giờ xem ra mọi việc có vẻ lệch so với dự kiến của cô một góc nhất định – Khuất Vân không dừng lại, mà còn tiếp tục.
Bàn tay tinh tế như ngọc kia của anh di chuyển trên tấm lưng trần mịn màng của Du Nhiên, giống như trên đó là bàn cờ, còn anh, là một người chơi đã tính toán trước, nắm chắc phần thắng trong tay.
Lưng của Du Nhiên rất đẹp, không có bất cứ vết sẹo nào, trắng nõn, trơn mịn, đường cong lượn vào thắt lưng nhỏ gọn của cô, tạo thành một độ cung gợi cảm.
Bàn tay Khuất Vân dán chặt vào làn da cô, Du Nhiên cảm giác trên lưng mình giống như được trải một tầng cánh hoa mềm mại.
Môi Khuất Vân cũng không nhàn rỗi, anh hôn cô.
Một nụ hôn thật triền miên, mang theo sự dịu dàng, quyến luyến, lại thoáng chút nóng bỏng của tình cảm mãnh liệt, trao đổi với nhau qua từng điểm tiếp xúc nhỏ nhất trên thân thể hai người.
Du Nhiên chậm rãi nhắm hai mắt lại, vừa hưởng thụ nụ hôn này, vừa s