Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2510 lượt.

Du Nhiên thời gian phản ứng.
Anh ôm chặt lấy Du Nhiên, nắm lấy gáy cô, mạnh mẽ hôn cô.
Nụ hôn này, như cuồng phong, như mưa xối, như lửa cháy, không hề dịu dàng, chỉ có nắm giữ, chỉ có giam cầm, còn có lo lắng.
Du Nhiên phục hồi lại tinh thần, lập tức né tránh, nhưng Khuất Vân vẫn tiến tới rất mãnh liệt, đôi môi của cô hoàn toàn không tránh thoát.
Sau này, Du Nhiên nhớ lại, cảm thấy nụ hôn kia tuyệt đối không đẹp chút nào, giống như… giác hút bạch tuột đang hút môi mình.
Lập tức, mặc dù miệng Du Nhiên không thể chuyển động, nhưng tay vẫn có thể miễn cưỡng hành động, vì vậy, cô cái khó ló cái khôn, nhanh nhẹn sờ đến dây lưng của Khuất Vân, lưu loát cởi ra.
Giữa ban ngày ban mặt, ánh mặt trời tỏa sáng, dưới bầu trời chủ nghĩa hài hòa, có hành động cởi quần người ta là không được.
Để quần không bị cởi ra, Khuất Vân đành phải dùng bàn tay đang ôm Du Nhiên tới cứu nguy cho dây lưng, cũng rất nhanh thắt lại cẩn thận.
Chỉ như vậy, Du Nhiên đã thoát khỏi vuốt sói của anh.
“Không được hôn tôi nữa, tôi sẽ tìm được người đàn ông xứng đáng với nụ hôn của tôi.” Du Nhiên giơ tay lên lau đi cảm giác ướt át trên môi.
Khuất Vân lại cầm cổ tay Du Nhiên, trầm giọng chậm rãi nói rằng: “Tôi đã che giấu em rất nhiều chuyện, nhưng có một câu tôi không nói dối em: tôi đã, yêu em.”
“Thế thì sao?” Du Nhiên hỏi lại: “Tôi nên quỳ xuống cảm ơn, hay là nên mừng đến mức nhảy cẫng lên?! Anh nói một câu anh yêu tôi, tôi sẽ tha thứ tất cả cho anh sao?”
“Tôi không có ý đó.” Khuất Vân hạ tầm mắt.
“Khuất Vân, tôi không biết nên nói thế nào với anh nữa.” Du Nhiên thở sâu, cố gắng làm tâm trạng bình tĩnh lại: “Cho tới nay, tôi luôn cho rằng, chỉ cần anh yêu tôi, không, cho dù chỉ cần anh thích tôi, tôi có thể quên đi tất cả. Đó là bởi vì tôi tự cho rằng bên cạnh anh không có người con gái nào khác, tôi ngây thơ cho rằng trong trời đất này chỉ có hai người chúng ta, chỉ cần tôi cố gắng, chuyện gì cũng có thể làm được. Nhưng tôi sai rồi, anh sao có thể không có người khác chứ? Hơn nữa, còn là một người con gái tôi vĩnh viễn không bằng…”
“Là vì Đường Ung Tử sao? Tôi và cô ấy đã không còn gì nữa.” Khuất Vân giải thích.
“Không chỉ vì cô ta.” Du Nhiên cúi đầu, nhìn giày vải trên chân mình: “Không chỉ vì cô ta.”
“Vậy vì cái gì?” Khuất Vân nắm tay cô, giống như đang cầm một thứ chỉ cần thoáng buông tay là sẽ biến mất.
“Tôi không biết phải nói thế nào nữa.” Nói xong câu đó, Du Nhiên dừng lại một lúc lâu, giống như đang sắp xếp những câu chữ lộn xộn trong đầu, cuối cùng, cô cũng lại mở miệng: “Thật ra, Khuất Vân, trước khi gặp anh, tôi chưa từng chủ động theo đuổi ai, chưa từng. Tôi không biết chuyện gì xảy ra nữa, sau khi ở bên anh, bỗng nhiên tôi lại vô cùng nhiệt tình. Tôi cho rằng chỉ cần cố gắng là có thể thành công, chuyện gì cũng vậy, nhưng không ngờ tình cảm lại là một ngoại lệ, giống như Đường Ung Tử đã nói, nếu tôi không phải em gái của Cổ Thừa Viễn, anh căn bản sẽ không đồng ý qua lại với tôi, đối với anh mà nói, tôi hoàn toàn có tiêu chuẩn của một người qua đường. Giờ nghĩ lại, tôi thật hối hận, khi mình tôi tình nguyện làm những chuyện thật ngu ngốc, thì trong lòng anh có phải đang cười nhạt chán ghét hay không? Tôi không dám nữa, chỉ cần nghĩ như thế, tôi đã không dám không chút cố kỵ, sống bất cần như không có ngày mai như thế nữa. Khuất Vân, anh nói anh yêu tôi, cho dù đó là sự thật, tôi đã… không thể tin tưởng được nữa rồi.”
Thất bại trong tình yêu không đáng sợ, thứ đáng sợ nhất chính là lòng tự tôn bị tổn hại.
Du Nhiên cũng biết vậy, từ ánh mắt những người khác nhìn lại, cô thật sự không xứng với loại trai đẹp cực phẩm như Khuất Vân.
Thế nhưng Du Nhiên không thèm để ý, bởi vì cô cho rằng, Khuất Vân không nghĩ như vậy, nếu không, sao anh có thể đồng ý làm bạn trai cô?
Thế nào cũng được, chỉ cần Khuất Vân cho rằng hai người phù hợp, vậy là được rồi, như vậy, Du Nhiên cũng không quan tâm làm gì.
Nhưng trên thực tế, người cho rằng hai người không xứng nhất hẳn là Khuất Vân.
Nếu không vì trả thù Cổ Thừa Viễn, anh căn bản sẽ không để ý tới cô.
Lần so chiêu ngày đầu tiên gặp gỡ đó, Du Nhiên đã từng lãng mạn mà nghĩ rằng khi đó Khuất Vân có cảm tình với cô nên mới cố ý chọc cô tức giận.
Nhưng giờ nghĩ lại, Du Nhiên thấy mình thật thích tưởng bở.
Khuất Vân cũng không phải thằng bé cấp một, cấp hai, thích ai thì bắt nạt người đó, anh là một người đàn ông trưởng thành, anh thấy mục tiêu sẽ chủ động tiến tới, giống như năm đó theo đuổi Đường Ung Tử.
Thì ra tất cả chỉ là hiểu lầm, mà khi những hiểu lầm này được mở ra, đủ để phá hủy toàn bộ tự tôn của Du Nhiên.
Đây mới là điều đáng sợ nhất.
“Vì vậy, Khuất Vân.” Du Nhiên ngẩng đầu lên, thở sâu: “Cho đoạn tình cảm của chúng ta một sự dứt khoát đi, giơ tay chém xuống, cắt đứt, quên đi tất cả, xã hội bây giờ, anh ở nhà cũng có thể hẹn hò trực tuyến với mấy tên cướp biển Somali, không có ai rời khỏi người nào đó thì sẽ chết, là một người đàn ông, buông tay đi.”
Nhưng Khuất Vân không để ý tới phép khích tướng này, ta