Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2505 lượt.
cô vừa xem “công chúa Hoài Ngọc” thời bó chân mà lớn, ngẫu nhiên cảm thấy mình đã rơi xuống mấy tầng Địa Ngục.
Trong lúc đang rơi xuống, điện thoại của Du Nhiên vang lên, cô không thèm nhìn, cầm máy lên nghe luôn.
Mà bên kia, lại chính là giọng nói của Khuất Vân: “Là tôi.”
Động tác tiếp theo của Du Nhiên chính là ngắt máy, sau đó toàn thân hóa đá.
Điện thoại tiếp tục vang lên, Du Nhiên giống như không khống chế được bàn tay của chính mình, nghe máy một lần nữa.
“Tôi ở dưới nhà em.”
Nghe xong những lời này, Du Nhiên lại không khống chế được mà ngắt máy, sau đó lại hóa thân thành đá.
Giây tiếp theo, điện thoại vang lên.
“Tôi muốn nhìn thấy em.”
Ngắt máy.
Lại vang lên.
Lại nhận.
“Tôi sẽ chờ.”
Ngắt máy.
Lại vang lên.
Lại nhận.
“Du Nhiên, tôi sẽ chờ.” Giống một lời thề.
Lần này, trước khi ngắt máy, Du Nhiên nói một câu: “Anh chờ một lát.”
Sau khi ngắt máy, Du Nhiên nhìn lên màn hình ti vi, trong đó dường như đang là hồi cao trào, vô số người mặc trang phục triều Thanh đang cãi vã, nhưng bọn họ nói gì, Du Nhiên không hiểu nổi một câu.
Cô cứ ngẩn người như thế, một lúc lâu sau mới như đột nhiên sống lại, chạy ào vào phòng ngủ, bắt đầu lục tung tủ đồ, tìm ra bộ quần áo hợp với mình nhất, sau đó bắt đầu trang điểm, chải đầu.
Du Nhiên cố gắng khiến mình gọn gàng, đẹp đẽ nhất, cô muốn để Khuất Vân thấy rằng sau khi rời khỏi anh, cô vẫn sống rất tốt.
Nửa tiếng sau, Du Nhiên miễn cưỡng hài lòng với hình tượng của mình, kiểm tra hết trên dưới một lượt rồi mới xuống lầu, chuẩn bị đối mặt với Khuất Vân.
Lần cuối cùng lấy một cái gương nhỏ ra soi màu sắc trên môi, Du Nhiên đi ra ngoài, thế nhưng giây đầu tiên khi nhìn thấy Khuất Vân đứng ở xa xa, nước mắt của cô, bỗng nhiên tuôn rơi.
Cô chưa bao giờ ngờ được hành động này.
Du Nhiên cho rằng, cô có thể dùng một tư thế rất tự nhiên đứng trước mặt Khuất Vân, đút tay vào túi quần, bình tĩnh hỏi: “Chuyện gì? Không phải chúng ta đã chia tay rồi sao? Anh còn tới đây làm gì? Có biết chữ phiền viết thế nào không?”
Nhưng chỉ cần nhìn bóng dáng anh đứng phía xa, nước mắt Du Nhiên đã rơi xuống, không cách nào ngừng được.
Cô vội vàng bỏ chạy, chạy về nhà.
Soi gương, phát hiện đường kẻ mắt đen sì, rất bẩn.
Du Nhiên lấy bút kẻ mắt ra, kẻ lại lần nữa, thế nhưng vô ích, bởi vì nước mắt vẫn rơi, cả viền mắt và lông mi đều rất trơn, không thể vẽ được.
Kẻ hết lần này đến lần khác, đều không có kết quả, giống như vô số cố gắng của cô đối với Khuất Vân, đến cuối cùng, thì ra đều là phí công vô ích.
Du Nhiên không nhịn được nữa, ném mạnh cây bút kẻ mắt đi, dựa vào gương, khóc lớn.
Cô dùng sức mà khóc, khóc ra tất cả uất ức trong lòng, tất cả nỗi đau, tất cả không cam lòng, và tất cả tuyệt vọng.
Vừa khóc, cô vừa nhớ lại từng chuyện khi còn ở bên Khuất Vân.
Mỗi một việc đều có thể lấy đi một giọt nước mắt của cô.
Điện thoại vang lên một lần nữa, Du Nhiên nhận máy, nức nở nói một câu: “Ngày mai được không? Ngày mai… Tôi mới có thể gặp anh.”
Nói xong, cô không đợi anh đáp lời, lập tức ngắt máy.
Khuất Vân không gọi tới nữa, anh gửi tới một tin nhắn, trên đó chỉ có ba chữ: “Thật xin lỗi.”
Là ai có lỗi với ai? Ai phải xin lỗi ai, Du Nhiên đã không còn rõ nữa, lúc này, cô chỉ muốn khóc, chỉ có thể khóc.
Cả ngày, cô chỉ trốn trong phòng, khóc, khóc đến mức xoang mũi tắc nghẹn, ngay cả thở cũng không được.
Lúc này, Du Nhiên mới biết vết thương trong lòng mình còn chưa lành, chỉ cần chạm nhẹ vào là lại bắt đầu chảy máu.
Du Nhiên khóc, khóc thật lâu, lâu đến mức cô không gắng gượng được nữa, ngủ thiếp đi.
Trong khi mơ màng, dường như có một chiếc khăn đang nhẹ nhàng lau lên mặt cô.
Cảm giác này thật ấm áp, thật thoải mái, Du Nhiên thì thầm một câu, xoay người lại ngủ.
Ngủ thẳng tới lúc mặt trời lên cao.
Ngày hôm sau, khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, Du Nhiên mở mắt, cảm giác có chút khó khăn – đôi mắt bởi vì khóc lâu mà khô khốc, sưng vù.
“Dậy rồi?” Một bàn tay dịu dàng đặt lên trán Du Nhiên: “Đói không con?”
Du Nhiên nhớ, khi còn bé, mỗi khi cô bị bệnh, mẹ luôn ngủ cùng cô, khi tỉnh lại, mẹ luôn nhẹ giọng hỏi những câu này.
Thời gian giống như quay ngược trở lại thời điểm ấy, thời khắc tất cả đều thật thơ ngây.
“Mẹ?” Du Nhiên nghĩ tới đôi mắt ướt đẫm sưng vù của mình, vội vàng xoay người che đi, nói: “Không có gì, con còn muốn ngủ tiếp.”
“Dưới nhà chúng ta có một chàng trai, nhìn có vẻ như đang đợi con.” Bạch Linh dịu dàng nói: “Con có muốn xuống dưới nói chuyện với cậu ấy không?”
Rất nhiều chuyện, Bạch Linh đều biết, chỉ là, Du Nhiên không muốn nói với bà nên bà cũng không miễn cưỡng.
Du Nhiên đưa lưng về phía mẹ, một lúc lâu sau mới nói ra một câu: “Mẹ, vì sao tình yêu của con đều không thành công?”
“Bởi vì…” Bạch Linh nhẹ nhàng vỗ lưng Du Nhiên, nói: “Nếu hiện tại thành công, vậy sau này đâu còn tình yêu để dành cho người chân chính thuộc về con nữa?”
“Thế nhưng, nếu tình yêu chân chính của con vĩnh viễn không đến thì phải làm sao?” Du Nhiên hỏi.<