Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Mù Hóa Ra Em Yêu Anh

Chàng Mù Hóa Ra Em Yêu Anh

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.

lên, Tang Vô Yên uống một ngụm nước lèo nóng.“ Hạnh phúc quá.” cô nói.
Ăn đến chén thứ hai, cô đột nhiên nhớ tới đến cái gì.
“ Lần đó ở trên sô pha, làm sao anh có thể phát hiện ra em?”
“ Lần nào?” Tô Niệm Khâm biết rõ còn cố hỏi.
“ Chính là…… Chính là…… em vụng trộm……” Tang Vô Yên có chút quẫn.
“ Trên cơ thể mỗi người đều có một hương vị. Dùng giường của anh, mặc áo ngủ của anh, dùng đồ tấm của anh, vậy cũng có thể nhiễm mùi của anh. Mũi người mù rất linh.”
Qua chuyện của Thanh Phong, Tang Vô Yên tận lực tránh Nhiếp Hi. Có một bữa trưa đến căn tin ăn cơm, Nhiếp Hi đột nhiên ngồi trước mặt Tang Vô Yên.
“ Giữa trưa ở đây rất nhiều người ăn cơm.” Nhiếp Hi nói.
Tang Vô Yên nhìn nàng ngồi xuống, nhìn nàng đưa đồ ăn vào miệng, nhìn nàng đột nhiên đến gần, ngơ ngác nói: “Hi tỷ.”
“ Lại ăn hai phần cơm?” Nhiếp Hi nhìn phần cơm của Tang Vô Yên, “ Thực hâm mộ tiểu cô nương như các ngươi, ăn thế nào cũng không béo.” Nói chuyện sắc mặt khôi phục như Nhiếp Hi hòa ái trong ấn tượng của Tang Vô Yên.
Tang Vô Yên nhìn Nhiếp Hi biến hóa có chút kinh ngạc.
Cô vốn cũng không muốn kể chuyện của Nhiếp Hi, nhưng lần này thật sự nhịn không được nói cho Tô Niệm Khâm nghe.
Tô Niệm Khâm nói: “ Nhiếp Hi? Anh quen.”
“ Tất nhiên là anh quen rồi, người ta lần trước còn phỏng vấn anh.”
“ Không phải, cô ấy là…… Là học tỷ của Tiểu Lộ, quan hệ với Tiểu Lộ rất tốt.” Tô Niệm Khâm đáp.






Sau nhiều ngày ở chung, Tang Vô Yên phát hiện Tô Niệm Khâm cơ hồ không có thói quen xấu nào cả. Điểm này làm cho Tang Vô Yên cảm thấy áp lực.
“ Anh lên làm một tour diễn.”
“ Hả?”
“ Loại người được giáo dục tốt như anh không nên phí phạm.”
Vừa mới dứt lời, Tang Vô Yên liền bị Tô Niệm Khâm gõ đầu, “Tập trung nào, chỗ này rất quan trọng!”
“ Bình thường tốn mấy ngày có thể đàn được bài (Chiếc đũa vũ)?”
“ Không sai. Em trước kia nói rất đúng, niệm tình. Mẹ anh là người miền nam, hai từ phát âm giống nhau”
“ Mẹ anh đâu?”
“ Bà đã chết.”
Mặt Tô Niệm Khâm không chút thay đổi phun ra ba chữ rồi im bặt.
Đêm ấy, Tô Niệm Khâm đột nhiên hỏi: “Vô Yên, hình dáng em như thế nào vậy?”
“ Khuynh quốc khuynh thành.” Tang Vô Yên trừng mắt, nghịch ngợm nói.
Tô Niệm Khâm bất đắc dĩ cười yếu ớt.
Tang Vô Yên nói xong cười khanh khách, “Dù sao trong lòng anh cũng nghĩ, chắc chắn em là người đẹp nhất trên thế giới.”
“ Không phải đẹp nhất, cũng là đáng yêu nhất, cho dù không đáng yêu, cũng là báu vật của anh.”
Tang Vô Yên bắt lấy hai tay của hắn, đưa lên mặt mình.
“ Đây là lông mi, có điểm loạn, không cần để ý.” Cô chỉ dẫn anh.
“ Đây là ánh mắt, lông mi thưa thớt. Rất nhiều nước mắt, thị lực cũng rất tốt.”
“ Cái mũi hơi nhỏ.”
Tô Niệm Khâm không cần cô giải thích, trực tiếp sờ soạng.
Chậm rãi, không buông tha một tấc da thịt trên mặt cô.
Chỉ cần chỗ bị anh chạm qua đều nóng lên.
Tiếp tục đi xuống.
“ Uy–” Tang Vô Yên kháng nghị.
“ Anh muốn kiểm tra toàn diện một lần, coi thử có vết sẹo nào không.”
“ Làm gì có vết sẹo.” Tang Vô Yên hét lớn.
“ Hư–” Tô Niệm Khâm ý bảo cô chớ có lên tiếng.
Tiếp theo anh từ từ cởi bỏ áo ngủ của cô.
“ Sao em cứ thích mặc áo có nhiều nút vậy.” Tô Niệm Khâm nói thầm, cố gắng khắc chế cảm xúc, ngón tay có điểm run run.
“ Đây là áo ngủ của anh.”
Cởi xong quần áo, Tô Niệm Khâm hôn xuống.
“ Chúng ta làm một chuyện có lợi cho thể xác lẫn tinh thần đi.” Tô Niệm Khâm nói.
“ Anh không phải đang làm sao.”
Anh không phải là một hàng xóm tốt để ở chung, có đôi khi cố chấp giống như trẻ con. Loại cá tính này, không người bình thường nào có thể chịu được. Nhưng lại có lúc có thể sủng Tang Vô Yên lên trời. Anh cũng không cần Tang Vô Yên hy sinh hết thảy để chiếu cố mình. Ngoại trừ không nấu cơm, các chuyện khác anh đều làm hết mình.
Giống như lúc này Tang Vô Yên ngồi ở một chỗ nhìn Tô Niệm Khâm một mình dọn dẹp phòng khách. Anh không hề vội vàng, vì chỉ cần đem những vật Tang Vô Yên chạm qua trở về chỗ cũ. Mỗi vật có một vị trí cố định, nếu không anh rất khó chịu.
“Anh không thích em đụng vào vật dụng của anh sao?”
“ Hoàn hảo.” Tô Niệm Khâm nói, “Nếu mỗi lần em nhớ để lại vị trí cũ thì tốt hơn.”
“ Em cảm thấy cái kia để qua bên trái sẽ đẹp hơn nên để qua bên đó.” Tang Vô Yên giải thích.
Tô Niệm Khâm không nói.
“Hình trong ảnh là ai vậy?” Tang Vô Yên nói tiếp.
“Cái gì?” Rốt cục cũng có chuyện khiến Tô Niệm Khâm chú ý.
“Cái anh đang cầm đó.”
Tay Tô Niệm Khâm dừng lại, nói:“ Tang Vô Yên, em qua đây.”
Cô thấy sắc mặt hắn không tốt, cũng không tình nguyện đi qua “ Sao?”
“ Trong hình là ai?”
“ Em biết thì hỏi anh làm gì?” cô muốn nói như vậy lắm, nhưng nhìn thấy mặt Tô Niệm Khâm, đành phải ấp úng nói:“ một tấm ảnh cũ, rất nhiều người, có già, có trẻ, hơi giống hình gia đình. Ách—người này hơi giống Dư tiểu thư, bất quá tóc ngắn ngủn, khác cô ấy hiện nay. Bên cạnh có một cô gái, hai người nắm t


80s toys - Atari. I still have