Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341937
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1937 lượt.
“ Còn có giàn khoan dầu mỏ.”
“ Dầu mỏ cái gì?”
“ Chắc là công cụ thăm dò dầu mỏ dùng cho chuyên ngành.”
Thật sự là điều mà Tang Vô Yên không thể nghĩ đến.
Lí Lộ Lộ hỏi: ” Tang Vô Yên định nghỉ việc rồi tìm một rùa vàng sao?
Mẹ Tô Niệm Khâm chết sớm, lớn lên trong cô nhi viện—là chuyện mà Tang Vô Yên có thể chấp nhận. Hơn nữa mặc kệ áp lực gia đình, Tang Vô Yên cảm thấy Tô Niệm Khâm là của một mình cô, cô hiểu rõ hắn.
Nhưng trong vòng một ngày, đột nhiên phát hiện, Tô Niệm Khâm hoàn toàn không như nàng biết. Anh không phải cô nhi, cũng không phải lẻ loi hiu quạnh, anh có cha, có mẹ kế, thậm chí còn có một gia đình cực kỳ hiển hách. Trong nháy mắt, nhận thức của cô về anh toàn bộ sụp đổ.
Hơn nữa điều quan trọng nhất, người nói cho cô biết không phải là Tô Niệm Khâm!
Tang Vô Yên ngồi trong công viên, do dự có nên gọi điện về nhà không, chỉ mong mẹ còn quan tâm nàng.
“ Uy–”
“ Mẹ, con là Yên Yên.”
Đầu bên kia điện thoại, ngừng một chút, chỉ nghe tiếng thở của đối phương.
Không nghe trả lời, Tang Vô Yên bỗng nhiên không biết muốn nói gì, “Con……ba mẹ không đi tản bộ àh.”
“ Không, một mình ở nhà, đang muốn ra ngoài.”
Nghe được giọng của mẹ, Tang Vô Yên nhẹ nhàng thở ra. “ Ba ba còn ở trường?”
“Uh, trường muốn làm đánh giá giáo ciên, việc gì.”
“ Mẹ……” Tang Vô Yên nói:“ Sau này không cần gửi tiền qua ngân hàng nữa, ta đi làm rồi.”
“Cuộc thi cuối khóa nhất định phải thi, lúc tốt nghiệp ra trường nhớ chụp ảnh lại.” Giọng mẹ bình thường lại, “Phí sinh hoạt cũng sẽ gửi đến tốt nghiệp, ngươi mới đi làm thì có bao nhiêu tiền. Con gái nhất định phải độc lập, dùng tiền của mình mới có thể ngẩng đầu nhìn người.”
“Uh.” Nàng biết ý của mẹ. tư duy này từ nhỏkhắc sâu vào tâm nàng.
Treo điện thoại mới hiểu được mình bất an là cái gì. Mẹ từng nói cho dù hắn có tiền, chúng ta cũng thể vọng tưởng trèo cao.
Từ nhỏ mẹ chỉ mong cô có hạnh phúc bình thường, nên đặc biệt nghiêm khắc trong việc học. Bà nói học đại học, tìm một chỗ làm không chênh lệch lắm với chồng, mới là tiêu chuẩn cơ bản của hạnh phúc.
Mà gia thế của Tô Niệm Khâm như vậy, cô không hề nghĩ qua. Mà sao anh lại muốn gạt mình?
“ Nếu không tìm thấy lá gan phù hợp, ông ấy không thể sống qua mùa đông năm nay.”
Tô Niệm Khâm ngồi một mình trên sô pha, nghĩ đến lời bác sĩ. Yêu, hận lúc trước đều giảm dần.
Người kia thật tàn nhẫn. trước bảy tuổi hắn đều nghĩ mình là một cô nhi khiếm thị.
Mãi đến mẹ rưng rưng khóc khi tìm được hắn.
Mẹ chỉ nói: “Lúc còn rất nhỏ, chúng ta thất lạc con, mẹ tìm con rất nhiều năm rồi.”
Dư Tiểu Lộ nói Vô Yên hình như đã biết cái gì.
Hắn vẫn chưa tìm được cơ hội tốt để nói với Vô Yên, thậm chí có thể nói là hắn không dám nói cho Vô Yên.
Nói với cô ấy như thế nào?
Chẳng lẽ nói: “ Kỳ thật anh vẫn gạt em một chuyện.”
Hoặc là nói: “Lúc ấy trong nhà không giàu, biết ta mù sợ là gánh nặng, lại dọa người cho nên đem anh ném đi.”
Hay là, “sau khi mẹ anh qua đời, cha anh đã tái hôn ba lần. phu nhân đương nhiệm không lớn hơn anh bao nhiêu tuổi.”
Mắt bị tàn tật, cũng khiến hắn tự ti với Vô Yên.
Ngày ấy hắn cùng Dư Tiểu Lộ đi ngang qua sân bay.
“ Hở? Kia không phải Tang tiểu thư sao?” Tiểu Lộ hỏi, “ Người kia hình như mẹ nàng.”
Vì thế, hắn liền gọi cho Vô Yên.
Lại nghe được một câu lnh đạm, “Một lát ta gọi lại.”
Sau đó, hắn ước chừng chờ đợi hai cái giờ, chuyện gì cũng làm không được.
Hắn thật vất vả mới hạ quyết tâm gọi lại nữa, nhưng không có ai tiếp.
Sauđó, Tiểu Lộ nhận được tin nhắn Vô Yên muốn mình chuẩn bị gặp người nào, sau lại bổ sung một câu, “Chiều hôm nay không phải là mẹ cô ấy chứ, lão nhân gia yêu cầu muốn gặp ngươi kìa.”
Nghe như thế, hắn giống như cảm thấy có chút cao hứng.
Nào biết cửa Tô gia không ai tới. Rốt cục không nhịn được hỏi cô, Vô Yên lại nói: “Là Trình Nhân ah.”
Vô Yên nhất định nói dối rồi cố ý làm nũng trước mặt hắn để cho qua chuyện.
Lúc đó, tim hắn liền trống rỗng.
Bỗng nhiên, hắn nghe thấy Vô Yên lấy chìa khóa mở cửa.
Anh đột nhiên đứng dậy, cảm thấy không ổn, vội vàng ngồi xuống.
“Em đi đâu vậy?” Hắn quay đầu hỏi.
“Ta đi gặp Trình Nhân.”
“Sao lại hỏi Tiểu Lộ chuyện của ta?” giọng hắn nói ra câu thứ hai câu hơi tức giận.
Tô Niệm Khâm lần đầu tiên phát hiện, nguyên lai người ác cáo trạng trước chính là như vậy. Cũng không biết người ác đang đứng ở cửa có chột dạ giống hắn không.
Vô Yên cũng không cãi lại, chỉ im lặng.
“Anh không nói với em, là vì anh có nguyên nhân. Nếu em muốn biết sao không trực tiếp hỏi anh.” Hắn sợ Vô Yên hỏi, vì thế đành phải giả bộ tức giận.
“Em……” Nàng bỗng nhiên cảm thấy rất ủy khuất.
Cô đứng ở cửa, ngồi xổm xuống ôm lấy đầu gối, vùi đầu thật sâu vào, giống như con đà điểu, bình thường luôn nhanh mồm nhanh miệng, lớn mật cổ quái đều không thấy nữa.
Tô Niệm Khâm phát hiện không đúng, đứng lên,“ Vô Yên?” Ngữ khí vẫn cứng ngắc như cũ.