Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Mù Hóa Ra Em Yêu Anh

Chàng Mù Hóa Ra Em Yêu Anh

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341922

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1922 lượt.

g.
“Bởi vì nó cố ý muốn cho em thấy.”
“ nên tắt nhạc rồi kể chuyện ma mới có không khí.”
“ Đèn thì sao?”
“ Đương nhiên tắt.” Tang Vô Yên hơi chột dạ, lại mạnh miệng trả lời.
“ Chắc không, Vô Yên.” Tô Niệm Khâm cười, nếu dọa nàng cũng không vui.
Bỗng nhiên– âm nhạc và đèn đều đình chỉ công tác.
Hai người trầm mặc.
“ Tô Niệm Khâm, anh làm?” Tang Vô Yên hỏi, giọng hơi run.
“ Anh cũng không có nhích qua, hơn nữa đèn này không phải điều khiển từ xa.”
“ Thật?” Tang Vô Yên túm chặc áo hắn, vừa nói vừa ngồi lui vào lòng hắn.
“ Thật.”
“ Em muốn thét lên.”
“ Màng tai anh hơi nhạy cảm, tốt nhất chờ anh ra ngoài rồi kêu.” Tô Niệm Khâm cố ý nói.
“ Không cho phép bỏ em ở chỗ này!” tay Tang Vô Yên giống móng bạch tuột ôm chặc lấy hắn.
“ Là mất điện.” Tô Niệm Khâm hôn trán cô.
“ Sao anh biết?”
“ Tủ lạnh không có kêu, điều hòa cũng ngừng. Chỉ cần là một người bình thường đều có thể đoán ra.”
“ Anh dám nói em không bình thường?”
“ Trên đời vốn không có quỷ.”
“ Nhưng nhiều người tin có thể biến thành ma.” Cô bóp méo lời của danh nhân.
“ Ít đọc sách và coi phim này đi.”
“ Sao lại không cho em xem?” Cô phản bác.
“ Em nhát gan. Chúng ta phải nói chuyện khác để dời đi sự chú ý của em, tâm lý học gọi cái này là gì? Di tình?”
“ Xem ra anh không làm bác sĩ tâm lí thì rất uổng, trước khi trị liệu anh không nên nói cho em biết.”
“Sao em lại muốn từ bỏ chuyên nghề.”
“ Chủ yếu là muốn bằng tốt nghiệp chính quy, học được da lông còn không đủ hứng thú để nghiên cứu.” Tang Vô Yên không muốn tiếp tục đề tài này, vừa vặn đụng tới sách mà Tô Niệm Khâm vì ôm nàng nên đã đặt sang bên cạnh,“ anh vẫn đọc cuốn danh nhân truyện ký? Àh mấy giờ rồi” Lần trước vì cái này thiếu chút nữa đem mũi nàng đập bẹp luôn.
Tô Niệm Khâm sờ sờ mặt đồng hồ, “ 9h55.”
“ Anh rất thích đồng hồ này àh,” Tang Vô Yên vẫn cảm thấy như vậy: “ Lần trước quà em tặng anh đâu?”
“ Cũng không tệ lắm. Thật khó, em cũng có tính nhẫn nại.”
“ Rốt cục anh cũng phát hiện ưu điểm của em.” Tang Vô Yên dào dạt đắc ý, hoàn toàn không hề sợ hãi.
“ Em còn có rất nhiều ưu điểm.” Tô Niệm Khâm cảm thấy di tình đại pháp của mình đã hoàn toàn hữu hiệu.
“ Ví dụ như?” Tang Vô Yên hứng thú hỏi.
“ Như hôn chỗ này cảm giác tốt lắm.” Nói xong ngậm lấy môi nàng.
“ Anh muốn làm gì?”
“ Làm chuyện mà chủng tộc chúng ta thường làm sau khi tắt đèn.”
“ Nhưng bây giờ là mất điện.” Không phải tắt đèn đi ngủ.
Tô Niệm Khâm dùng giọng đầy từ tính: “ Chúc mừng em đã khôi phục suy đoán log­ic của người bình thường.”






Đồng hồ báo thức reng, Tô Niệm Khâm có chút cảm thấy tiếc nuối.
Nếu thế giới này không có ánh sáng, hắn vẫn có thể sống như một người bình thường.
“ Vô Yên chúng ta kết hôn đi.” Tô Niệm Khâm đột nhiên nói.
“ Ách?” Tang Vô Yên giật mình.
“ Em suy nghĩ một chút, không cần lập tức trả lời anh.” Tô Niệm Khâm nhanh chóng nói như sợ Tang Vô Yên nói đáp án trong miệng cô.
Lúc này là giữa hè, Tô Niệm Khâm muốn dẫn Tang Vô Yên về nhà.
“ Nha– bị muộn giờ làm rồi.” Tang Vô Yên không dám chậm trễ nữa, cầm túi xách mang giày chạy vội ra cửa.
Giữa trưa cô và Vương Lam đi ăn mì hải sản. Trong nhà hàng Nhật gặp được một đồng nghiệp của ba ba.
“ Chú Triệu.” Tang Vô Yên mở tiếng chào hỏi trước.
“ Vô Yên?” Ông thấy Tang Vô Yên có điểm cao hứng.
“ Một nhà chú đều chuyển lại đây?”
“ Đúng vậy nghe nói con đi làm ở chỗ này, ba con đỡ bệnh chưa?”
“ Ba con bệnh? Khi nào vậy?” Tang Vô Yên nghi ngờ.
“ Tháng trước chú trở về một chuyến vừa vặn có gặp ông ấy, nghe nói não xuất huyết ah hình như rất nguy hiểm?”
Tang Vô Yên hoảng sợ.
“ Vương Lam, ta không ăn cơm nữa.” Tang Vô Yên cáo từ chạy ra khỏi quán.
Vương Lam đuổi theo, cầm lấy bàn tay đã lạnh ngắt của nàng: “Cố gắng đừng suy nghĩ gì nữa, ngươi nên xác nhận lại.”
Tang Vô Yên hoang mang lo sợ gọi về nhà.
Trong nhà không ai tiếp, sau đó gọi di động mà Tang.
“ Uy?”
“ Mẹ.”
“ Vô Yên a, nhận được ảnh của con rồi, chụp không tệ.” Giọng má Tang như không có chuyện gì.
“ Ba ba đâu?”
“ Ông ấy đi công tác a.”
“ Mẹ, vì sao muốn gạt con?” Tang Vô Yên hỏi.
Má Tang có điểm ngoài ý muốn, trầm mặc một lát:“ Vô Yên, sao con biết?”
“ Vì sao không nói?”
“ Con có chuyện của con, ba con nói ông ấy không muốn bởi vì ông không khỏe mạnh mà bắt buộc con về nhà, huống hồ thời kỳ nguy hiểm nhất đã qua đi, lúc ấy cũng không kịp thông báo cho con.”
“ Mẹ–” Tang Vô Yên trên đường rơi lệ,“ Có phải hay không ba mẹ không cần con nữa? Có phải hay không bởi vì con tùy hứng cho nên ba mẹ bắt đầu trừng phạt con? Không muốn lo lắng con, cũng không muốn cho con biết tin tức của ba mẹ.”
“ Vô Yên……”
“ Chúng ta chỉ không muốn ràng buộc bước chân của con. Con lớn rồi cuối cùng cũng phải rời đi.”
Tang Vô Yên treo điện thoại, nói với Vương Lam:“ Lam lam, giúp ta xin phép, ta muốn về.”
“ Về đâu?”


The Soda Pop