Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Mù Hóa Ra Em Yêu Anh

Chàng Mù Hóa Ra Em Yêu Anh

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341917

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.

i rất thích Hứa Thiến àh?”
Ngụy Hạo nói:“ Đúng vậy. một năm sau khi tốt nghiệp, liền cầu hôn cô ấy.”
“ Vì sao phải đợi một năm?”
“ Lúc ấy, ta có thể độc lập về kinh tế, nếu người nhà phản đối ta cũng có thể nuôi cô ấy.”
“ Cô ấy cũng không cần ngươi nuôi.” Tang Vô Yên cười cười, nhớ tới lễ hội nghề nghiệp năm trước, lúc ấy Hứa Thiến rất được yêu thích.
Ngụy Hạo ngây ngô cười.
“ Còn một năm mới cầu hôn, sao nói với ta sớm như vậy?”
“ Ta muốn nhận được lời chúc của ngươi.” Ngụy Hạo đột nhiên nghiêm túc nói.
“ A Hạo, ta kể một chuyện xưa cho ngươi nghe.” Trà sữa bưng lên, Tang Vô Yên uống một ngụm. “ Một cô bé có con búp bê. Búp bê này đã cùng nàng lớn lên. Nhưng đến một ngày, búp bê lại đi theo người khác. Cô gái thương tâm muốn chết, cô bé mới phát hiện, nguyên lai món vật mình thích nhất liền bị người khác cướp như vậy, đúng là thương tâm đến chết ah. Cô bé khóc rất lâu, không biết nên làm cái gì bây giờ. Rõ ràng rất thương tâm, lại muốn làm ra vẻ chuyện gì cũng chưa xảy ra. Và cô bé quyết định phải lấy lại búp bê của mình . Vì vậy sau đó cô bé đãlàm rất nhiều chuyện hoang đường.”
“ Ta hiểu.” Ngụy Hạo nói.
“ Ngươi không hiểu. ví dụ đó không chính xác lắm, ngươi và Hứa Thiến đều là người ta yêu thương nhất.cô ấy là bạn thân nhất của ta, ngươi là ca ca ta yêu nhất. Ngày hôm ấy, các ngươi đều bị đoạt đi, quá đột nhiên, ta rất khó chấp nhận.”
Ngụy Hạo đứng lên, đứng trước mặt Tang Vô Yên, cúi xuống ôm lấy cô,“ Vô Yên.” Hắn rốt cục cũng đợi được cô suy nghĩ thông suốt rồi.
“ Ngươi biết ta nghĩ như vậy còn cùng ta hồ nháo.” Thậm chí hại nàng nghĩ rắng mình đã cướp hắn lại từ tay Hứa Thiến.
“Đó không phải là hồ nháo. lúc ấy ta chỉ nghĩ nếu làm như vậy trong lòng ngươi sẽ dễ chịu hơn, thì ta làm cái gì đều không sao cả. Ta phải nói chuyện của ta và Hứa Thiến cho ngươi nghe trước, đúng là ta không đúng.”
Tang Vô Yên nín khóc mỉm cười,“ Nếu ngươi thích cô ấy, sao muốn nói cho ta biết trước, ngươi phải nói cho cô ấy trước mới đúng.”
“ Ngươi và cô ấy vĩnh viễn quan trọng giống nhau.”
“ Đừng dỗ ta, chắc chắn có chênh lệch. Một người không có khả năng trong lòng có hai vị trí vĩnh viễn giống nhau.”
Ngụy Hạo nghĩ nghĩ, thận trọng nói:“ Hình như là cô ấy quan trọng hơn một chút.”
“ Được được.” Tang Vô Yên đẩy ra hắn,“ Thật sự có là như vậy thì ngươi cũng cần nói thẳng ra.”
Một lát sau, Tang Vô Yên ra cửa sổ thấy có một máy bay vừa hạ cánh: “Kỳ thật, ta cũng vậy. sau khi yêu người đó, ta cũng từng cẩn thận suy nghĩ qua vấn đề này. Cái gì là không muốn xa rời, cái gì là yêu, hai cảm giác này hơi giống nhau, nhưng có lúc lại thấy hoàn toàn khác nhau.”
Lúc lên máy bay thì trời đã tối, Tô Niệm Khâm vẫn không có gọi lại. lúc đăng ký, Tang Vô Yên nhìn màn hình, lẳng lặng nhấn nút tắt máy. 






Cô đột nhiên nhớ tới câu triết lý về tình yêu: Yêu nhau đơn giản, ở chung rất khó khăn.
Rời sân bay, cô chạy thẳng đến bệnh viện. Tang ba ba còn trong phòng chăm sóc đặc biệt, bình oxi được truyền qua mũi.
Má Tang nói, hôm đó đang xem TV, Tang ba ba đột nhiên nói đau đầu, sau đó bắt đầu hôn mê. Đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói là xuất huyết não, nếu không cứu ngay thì căn bản không hy vọng.
Ít nhất sau một tuần, Tang ba ba mới qua khỏi cơn nguy kịch, hiện tại đang từ từ hồi phục, đã có thể mở miệng nói chuyện. Má Tang đúng là rất giỏi, một người lo liệu hết chuyện trong ngoài, tất cả đều đâu vào đấy.
Bác sĩ nói: “May mắn đưa vào kịp lúc. Bằng không, trễ vài một chút thì đã muộn rồi.”
“ Đi đi đi, con nít thì biết cái gì? nhanh về nhà ngủ đi.”
“ Mẹ– con không còn nhỏ nữa. con có thể giúp. Đây là gia đình con mà.”
Vốn nghĩ má Tang nghe cô nói xong, sẽ chê cười cô, nhưng mẹ lẳng lặng nhìn cô rồi hỏi:“ hai giờ ba con phải trở mình một lần, con có thể sao? Buổi tối, truyền dịch tới hai ba giờ, truyền xong mỗi túi phải gọi y tá, con chắc sẽ ngủ gà ngủ gật không? bình nước tiểu dưới giường, con biết xử lý như thế nào không? Có thể im lặng không. Nhiệm vụ duy nhất của con là tới thăm ba con, muốn ông ấy vui, có thể nhanh chóng khỏe lại. Nếu người nằm ở chỗ này là ta, con có về không cũng không quan trọng, con cứ lo mà yêu đương đi. Người ta cần con dưỡng già, chúng ta đều có tiền nghĩ hưu không cần con tới nuôi, mong con sau này có thể tự nuôi sống mình là được.”
“ Mẹ–” trong mắt Tang Vô Yên nổi lên một đoàn đám sương.
“ Ta không có dư thừa tinh lực tức giận con nữa, cũng không muốn cho ba con nghe thấy. muốn nói gì cũng nói hết rồi, nói thêm nữa mất công con nói ta cản trở trái đất quay. Trước khi vào phòng cấp cứu, lúc mơ màng ông còn nhắc tới con, không bỏ xuống được. ông ấy oán ta không mặc kệ con. Vô Yên, ông ấy sắp chết, còn muốn gặp con, nhớ con? Yêu thương của cha mẹ không đáng giá đồng nào, là thiên kinh địa nghĩa àh?” Má Tang thở dài.
Tang Vô Yên ngồi taxi về nhà, đau đớn trong lòng khó nhịn được. Nàng nhìn đồng hồ, đã đến rạng sáng. Tô Niệm Khâm vẫn không gọi điệ