Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341913
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1913 lượt.
cảm ơn chị vẫn còn nhớ có một người tên Tô Niệm Khâm.” Dư Tiểu Lộ nói,“ hai ngày này, chị canh giữ ở bên trong, hắn thì ngồi ở chỗ này, khuyên thế nào cũng không đi. Hắn không chịu đi vào xem, cũng không chịu rời đi.”
“ Ta hôn mê đến đầu óc hỗn loạn luôn, cũng chẳng quan tam 6den619 những thứ này.” Tô Hoài Sam chỉ có một đứa con là Niệm Khâm, mà hắn chưa bao giờ thừa nhận mình là người Tô gia. Toàn bộ gánh nặng Tô gia đều rơi lên vai Dư Vi Lan.“ Hắn sao rồi?”
“ Không tốt,” Dư Tiểu Lộ nói,“ Hôm đó hắn cãi nhau với Tang tiểu thư đã chịu đả kích, lại thêm chuyện của tỷ phu càng khiến hắn hỏng luôn.”
“ Hắn vẫn là người như vậy, ngoại lạnh trong nóng. Kỳ thật hắn rất yêu Hoài Sam.”
“Giống như em thường xuyên giận dỗi với chị, nhưng vẫn như cũ rất yêu chị?”
Dư Vi Lan vỗ muội muội,“ Đừng ba hoa. Niệm Khâm ở đâu, ta đi xem hắn.”
Thấy Tô Niệm Khâm đang ngủ, Dư Vi Lan cái mũi có chút chua xót.
Hắn gầy đi rất nhiều, râu cũng mọc ra hết, nhìn tiều tụy hơn.
Đại khái do hắn vẫn không chịu ăn gì, bác sĩ sợ thể lực hắn chống đỡ hết nổi, cho nên bắt truyền nước biển.
Dư Vi Lan ngồi bên giường, vuốt ve mặt hắn, lẩm bẩm nói: “Niệm Khâm, nhớ rõ lần đầu tiên gặp ngươi là lễ tang của mẹ ngươi, mà ba ta vẫn là lái xe của Hoài Sam, lúc ấy ngươi rất nhỏ con, còn thấp hơn Tiểu Lộ, cũng gầy như vậy. Bị ngã trên đất, ta muốn đỡ ngươi, ngươi lại không chịu……”
Khi Tô Niệm Khâm tỉnh lại, xung quanh đều trắng bạc. Hắn giơ tay lên phát hiện trên tay có vật gì khác. Vì thế thô bạo giật ống tiêm truyền dịch, máu tươi từ miệng vết thương trào ra, nhưng hắn như hoàn toàn không cảm thấy đau.
Hắn đang muốn xuống giường, bỗng nhiên cảm thấy một góc chăn bị vật gì đè lại, nghe thấy tiếng hô hấp nhỏ.
“Vô Yên?” Hắn trong lòng vui sướng lại không dám tin.
Người giống như rất mệt, vẫn còn ngủ, tay hắn cẩn thận sờ đầu cô, đầu ngón tay chấn động– là Dư Vi Lan.
Tô Niệm Khâm khóe miệng cười khổ: Tang Vô Yên với hắn đã không bao giờ có can hệ gì nữa, như thế nào còn ảo tưởng cô ấy có thể giống như thiên sứ đột nhiên xuất hiện trước mặt, cứu vớt mình.
“ Gương đối với ngươi mà nói vốn là dư thừa, người không tài giỏi mới thích đứng trước gương loay hoay.”
“ Ta chưa bao giờ thấy qua dáng vẻ của mình, không biết lớn lên như thế nào.”
“ Có đôi khi người cũng có thể làm gương, chẳng lẽ ngươi không có nghe thấy người qua đường, đặc biệt là các cô gái trẻ đi qua ngươi đều hít sâu một hơi àh.”
“ Hoặc là ta rất xấu.”
“ Nếu ngươi xấu, Tiểu Lộ tuyệt đối sẽ không cùng ngươi ra đường.”
“Mắt thẩm mĩ của cô ấy tốt lắm àh?” Tô Niệm Khâm nghiêng đầu.
“ Đương nhiên. Em ấy luôn luôn chỉ thích ngắm đồ đẹp.” Dư Vi Lan cười, “Nhạc của ngươi, ta nghe qua, đều rất hay. Nhưng số lượng quá ít.”
“ Ta tiêu tiền rất ít, nhà cũng là mẹ để lại, cho nên không cần ngày đêm hăng hái làm việc để nhận tiền nhuận bút.”
“ Nhưng ngươi về sau cần nuôi lão bà, còn có rất nhiều tiểu hài tử. Bọn họ đều dựa vào ngươi. Sáng tác cũng cần linh cảm.”
“ Như vậy sau này ta tời trường khuyết tật dạy vậy, hiệu trưởng có trả tiền lương hơn nữa ta có mua bảo hiểm cho Nhất Kim.”
“ Có thể suy nghĩ.”
Dư Tiểu Lộ đang muốn bước vào, thấy hai người ở chung, lại lặng lẽ lui ra ngoài. Cô muốn đến xem Tô Niệm Khâm sau khi tỉnh có giận không. Xem ra, Dư Vi Lan trấn an hắn.
“ Niệm Khâm,” Tay Dư Vi Lan đặt lên vai hắn, “Đã lâu rồi không cùng người nói chuyện như vậy.”
“ Tâm tình tốt.”
“ Ông ấy nhất định có thể vượt qua, bởi vì có ngươi ở đây, cho nên ngươi không cần vì tự trách mà tổn thương chính mình. Không ai trách cứ ngươi.”
“ Ta chưa bao giờ thực hiện trách nhiệm làm con, mãi đến khi ta nhìn thấy trái tim ông ấy ngừng đập mới hiểu được điểm này.”
“ Niệm Khâm,” Dư Vi Lan lại nhẹ nhàng gọi hắn tên, “ Kỳ thật hai chúng ta đều coi ông ấy là người quan trọng. Ngươi thương ông ấy còn hơn ta và ta cũng vậy.”
“Uh.” Tô Niệm Khâm gật đầu.
“ Chờ ba ngươi qua được nguy kịch, phải đi tìm Tang tiểu thư trở về, nhận sai với cô ấy.”
“ Ta không có sai, người nhà cô ấy chính là mệt……” Nói một nửa bị Dư Vi Lan ngừng, “ Nhớ kỹ, Niệm Khâm, vĩnh viễn không cần tự coi nhẹ mình.” Sau đó Dư Vi Lan nhẹ nhàng ôm lấy Tô Niệm Khâm. Tuy rằng động tác rất nhẹ nhu, nhưng cũng làm cho Tô Niệm Khâm có điểm ngoài ý muốn, tay không biết nên đặt ở đâu.
“ Niệm Khâm, đây chỉ là cái ôm của mẹ kế, nhưng mà đã muộn mười năm.” Dư Vi Lan nhắm mắt mỉm cười, tươi cười phá lệ thản nhiên.
Tô Niệm Khâm ngẩn ra mới đưa tay ôm lại.
“ Ta sẽ không gọi ngươi là mẹ.” Tô Niệm Khâm quẫn bách nói.
“ Ta cũng không muốn già như vậy.”
Tô Niệm Khâm đưa lưng về phía cửa sổ, ánh nắng từ phía sau rèm cửa sổ chiếu vào, hơi nước chạm cửa kình, tạo ra âm thanh như có giai điệu
Trong lòng Dư Vi Lan an tâm hơn.
Nhìn thấy cảnh trước mắt, Tang Vô Yên ngạc nhiên, trong phòng hai người ôm nhau. Nữ nhân này, cô ấy gặp qua, là người trong tấm hình mà Tô Niệm Khâm đã xé,