Tác giả: Phúc Bảo
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1281 lượt.
n là cô gái chưa chồng, nhưng lúc mọi người tán gẫu cũng không kiêng dè gì, cho nên cô mới biết chuyện này.
Lúc này cô thấy Trường Sinh trừng mắt nhìn vật ấy của mình, bộ dạng vừa kinh ngạc vừa khó chịu, cô nghĩ rằng có lẽ hắn sẽ không biết cách. Họa do mình gây ra phải do mình chịu trách nhiệm, cô khoác chăn quỳ xuống bên cạnh Trường Sinh, đưa tay cầm vật nọ. Thân mình Trường Sinh khẽ run lên, không ngờ vật ấy như lớn thêm vài phần, Hà Hoa sợ tới mức phải rụt tay về, ngẩn người ra, rồi lại thật cẩn thận cầm lấy, nhớ lại tình huống đã từng gặp.
“Ưm, ưm…” Trong cổ Trường Sinh phát ra những tiếng rên rỉ làm cho Hà Hoa cảm thấy dường như có tác dụng, liền tiếp tục dùng cách này nhiều lần, cho đến khi đỉnh đầu của vật nọ tiết ra một chút chất lỏng, không đợi Hà Hoa kịp phản ứng, Trường Sinh lập tức phóng chúng ra ngoài, dòng chất lỏng nóng hổi bắn đầy tay Hà Hoa.
Chân tay Hà Hoa luống cuống vừa hoang mang vừa lúng túng chùi hết xuống áo gối, còn Trường Sinh vừa mới trải qua lần đầu tiên, nằm ngửa mặt trên giường, trừng mắt há hốc miệng thở hổn hển.
Hà Hoa rửa sạch sẽ tay và quần trong của Trường Sinh, cảm xúc phức tạp dường như đã tuôn hết ra ngoài. Cô chỉ cảm thấy cả người như vừa trải qua một trận chiến vô cùng mệt mỏi, cô thở phào một cái, đắp chăn nằm xuống bên cạnh Trường Sinh.
Tuy rằng lúc lâm trận cô không kiên trì đến cùng, nhưng trong tâm khảm của cô lại cảm thấy cô là người phụ nữ của Trường Sinh. Cô nghiêng người cẩn thận nhìn hắn, nhìn hàng lông mi của hắn, nhìn sóng mũi hắn, nhìn bờ môi của hắn. Hắn vẫn nằm thẳng đơ trừng mắt nhìn lên nóc nhà, có lẽ còn chưa hoàn hồn sau khi trải qua chuyện vừa rồi.
Hà Hoa dán sát thân mình trần trụi lên người Trường Sinh, đầu gối lên vai hắn, nằm trong chăn cầm tay hắn, nhắm mắt lại, vừa lẩm nhẩm thì thào khẽ gọi: “Trường Sinh… Trường Sinh…”
Hà Hoa thầm gọi tên hắn rồi chậm rãi chìm vào giấc ngủ, Trường Sinh cũng giống như từ từ lấy lại tinh thần, nghiêng đầu nhìn Hà Hoa gối lên vai mình, ngạc nhiên trong chốc lát, rồi lại đưa tay kéo chăn, phủ lên bả vai lộ ra bên ngoài của cô.
Ngày tiếp theo, Hà Hoa thừa dịp Trường Sinh không ở trong phòng, cô lấy hộp son trong ngăn tủ ra, mở nắp rồi nhìn một lát, âm thầm oán trách bản thân mình đã nóng vội bôi mất một ít rồi, bây giờ đã dùng rồi mà đem trả lại cho người ta thì dường như không ổn cho lắm. Cô suy nghĩ một lúc, lại lấy mười đồng tiền trong chiếc hộp nhỏ của mình ra, lúc cô đi chợ đã từng thấy qua hộp son to như thế mà giá chỉ có năm đồng được người ta mang từ trên thị trấn về bán, mười đồng chắc là đủ rồi, nếu nhiều hơn nữa cô cũng không có, tất cả tiền riêng của cô chỉ có nhiêu đó, cô không muốn sử dụng tiền mà bà Tứ đã để lại cho cô.
Hà Hoa bỏ tiền vào túi lụa, nhét vào lòng rồi bước ra khỏi phòng. Trường Sinh đang ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ trong sân thu dọn củi, đống lớn, đống nhỏ, rồi không lớn không nhỏ, hắn đều phân chia rất kỹ lưỡng, xếp thành mấy đống, sau đó lại dùng búa bửa một số gỗ to làm hai, đều tăm tắp. Thấy Hà Hoa bước ra khỏi phòng dường như muốn ra ngoài, hắn lại buông búa trong tay xuống chạy đuổi theo cô.
Hà Hoa nói: “Ta đi ra ngoài một lát, sẽ về nhanh thôi, huynh ở nhà chờ đi, đến trưa ta sẽ làm thức ăn ngon cho huynh.”
Trường Sinh không nói gì, chỉ cúi đầu, giống như không mấy bằng lòng.
Hà Hoa không nói gì thêm nữa, bước thẳng ra sân. Trường Sinh ngẩng đầu nhìn theo bóng Hà Hoa rời đi, bĩu môi rồi trở về chỗ vừa rồi của mình, đặt mông ngồi xuống, cầm búa lên. Bụp! Bụp! Bụp! Ra sức bổ vào mấy cây củi to trước mặt, củi gỗ bị hắn bổ mạnh có vài khúc bay tung tóe lên, hắn cũng không thèm để ý, vẫn ra sức bổ hết nhát này đến nhát khác, mãi cho đến khi mặt đất trước mặt hắn bị bổ thành một vệt sâu hoắm mới dừng tay, thở hổn hển ném búa xoay người đi vào phòng.
Hà Hoa đi đến trước cổng, thấy cổng không đóng chặt, cô vừa định kêu cửa, thì liền nghe được trong sân có người nói chuyện: “Tiểu cô nương vừa đến đây đáng yêu quá, nói chuyện rất nhỏ nhẹ thùy mị, không giống với những cô gái ở thôn quê.”
Hà Hoa biết người mà bằng hữu của Tôn Hành Chu đang nói nhất định là Quế Chi, cô sửng sốt một lát, không gõ cửa ngay, lại nghe có người trả lời: “Sao? Huynh thực sự đã nhất kiến chung tình rồi ư? Hay là để ta làm bà mối, thành toàn cho nhân duyên của hai người.” Giọng nói này Hà Hoa nhận ra được, đó chính là Tôn Hành Chu.
“Ây da… Ta không có phúc khí đó, trong mắt cô nương kia chỉ có huynh, nói với huynh chưa được ba câu mặt đã đỏ lên, ánh mắt như hận không thể đặt trên người huynh luôn vậy. Vào đây cũng được một lúc mà ngay cả liếc nhìn ta một cái cũng không buồn …”
Hà Hoa ngẩn ra, nín thở lắng nghe, vẫn chưa nghe được câu trả lời của Tôn Hành Chu thì người ở bên cạnh đã nói tiếp: “Trọng Đạt, đây là điều chúng ta có ao ước cũng không có được, đừng nói đến mấy tiểu cô nương ở trong thôn này, ngay cả thiên kim tiểu thư của dòng dõi thân sĩ có quyền thế trong thành không chừng c