Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời
Tác giả: Phúc Bảo
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1280 lượt.
ước hôm nay được ngủ một giấc thật ngon lành.
Hà Hoa gả cho Trường Sinh đã được một năm, cô vẫn luôn sống theo nếp sinh hoạt thường ngày của Trường Sinh, sáng tinh mơ mỗi ngày chỉ cần nghe thấy tiếng gà gáy, cho dù rất buồn ngủ rất mệt mỏi cô cũng chẳng thể ngủ tiếp được. Có điều tối qua thân thể quá mức mệt mỏi, tuy lúc này không thể ngủ sâu, nhưng cũng có thể mơ màng thiếp đi.
Trong lúc cô nửa mơ nửa tỉnh, bỗng nhiên cô cảm thấy có vật gì đó đè trên người cô nằng nặng, có cái gì che kín miệng cô, thật ướt át khiến cô không thể thở nỗi. Cô vô thức đưa tay lên sờ sờ, nó tròn tròn xù xì giống như đầu một người. Lúc đầu cô còn tưởng tối qua mệt quá cho nên bị bóng đè, nhưng càng chạm vào cô càng cảm thấy nó rất chân thật, cô lẩm bẩm vài tiếng rồi lấy tay đẩy ra, cái đầu đang ở trên mặt cô nhanh chóng né tránh, rồi lập tức chuyển đến cọ cọ trên cổ cô.
Hà Hoa đã chắc chắn rằng mình không hề nằm mơ, nhưng cũng không kịp suy nghĩ nhiều, tâm trạng chỉ mang theo chút buồn bực vì bị đánh thức, tức tối đẩy mạnh thứ đó ra, mơ màng lẩm bẩm: “Trường Sinh, đừng phá nữa, ta mệt sắp chết rồi …”
Mặc dù Hà Hoa chỉ là bực bội nên nói trong một tháng không cho Trường Sinh nằm gần mình, nhưng cũng khó mà làm cho ra ngô ra khoai được. Tất nhiên sau đêm đầu tiên như thế, bản thân cô cũng không có chút quyến luyến gì với chuyện nam nữ ân ái, chỉ có Trường Sinh như nếm được của ngon vật lạ. Hắn bắt đầu giống hệt lần Hà Hoa tức giận bỏ về nhà mẹ trước đây, bất kỳ thời khắc nào hắn cũng thật niềm nở, ân cần đối xử với cô. Ban ngày hắn sẽ giúp cô làm việc này việc nọ, sau đó nở một nụ cười thật thuần khiết ngây thơ với cô. Ban đêm hắn cố ý không trải chăn đệm của mình ra, tự cởi sạch sẽ quần áo nằm trong túi ngủ của Hà Hoa chờ cô, nếu cô dùng gương mặt lạnh tanh xua đuổi hắn, hắn cũng sẽ không cố bám lấy. Trường Sinh sẽ thật không cam tâm chui ra khỏi túi ngủ, cúi đầu trải chăn đệm của mình ra, lại giống như chịu oan ức thấu tận trời xanh đưa ánh mắt trông mong nhìn Hà Hoa, trong ánh mắt đó có xen lẫn vài nét buồn bã thê lương.
Hà Hoa là một người miệng mồm cứng cỏi nhưng lòng lại rất mềm yếu, tức tối qua mấy ngày cũng đã biến mất sạch sẽ, rốt cuộc cô cũng phải chiều theo Trường Sinh, nhưng mà trước đó cô đã có quy ước: Không được như trâu bò thừa sức cậy mạnh, khi nào cô bảo ngừng thì phải ngừng.
Tất nhiên Trường Sinh cam đoan ngay, nhưng khi thực sự lâm trận, làm sao có thể nói dừng là dừng được. Và cứ như thế, khi mọi việc xong xuôi tất nhiên không thể thiếu màn Hà Hoa mắng Trường Sinh được rồi. Trường Sinh sẽ chôn mặt vào gáy cô, im lặng lắng nghe, dùng chóp mũi của hắn cọ cọ vào cổ cô, hoặc nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi cô. Những lời Hà Hoa mắc nhiếc hắn cũng lập tức thay đổi hương vị, càng nghe càng giống như đang làm nũng với hắn.
Cứ vài lần liên tiếp như thế, mặc dù Hà Hoa cũng không đạt tới cảm giác sung sướng như muốn lên tiên giống người ta kể, nhưng cũng không quá mức đau đớn như lần đầu tiên. Cô thích cảm giác Trường Sinh hôn cô, vuốt ve cô, nhưng Trường Sinh hình như luôn tuân theo một quy luật nào đó, mỗi lần đều là hôn một cái, cọ một cái, bóp vài cái, cắn mút một cái, sau đó lập tức thẳng tiến phủ Hoàng Long (*). Bản thân hắn dường như thật thích thú, nhưng chỉ khổ cho Hà Hoa mỗi lần bị hắn khơi dậy sóng tình, thân thể mềm nhũn đang muốn hưởng thụ thêm, nhưng bỗng nhiên hắn ngừng động tác, nhanh chóng tiến tới bước tiếp theo, biến cô mỗi lần đều chỉ thăng hoa được một chút thì bị treo lơ lửng vô cùng khó chịu.
*Phủ Hoàng Long - đô thành nước Kim thời xưa, nay là huyện Nông An, tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc. Sau dùng để chỉ sự hiểm yếu của địch.
Hà Hoa có nỗi khổ khó thốt nên lời, nhưng cô cũng chẳng biết nên mở miệng thế nào với Trường Sinh, vì thực tế ngay chính bản thân cô cũng không biết rốt cuộc mình muốn cảm giác như thế nào, và phải làm thế nào mới có thể cho cô loại cảm giác mà cô mong đợi. Cô nghĩ rằng, dù sao thì cũng nhanh chóng qua mà thôi, đợi đến lúc hai người từ từ thử lại, qua một thời gian có lẽ cũng tìm được cách thức hợp lý.
Nhưng Trường Sinh lại không suy nghĩ như vậy, hắn như một đứa trẻ vừa phát hiện ra tiên cảnh bí mật, hận không thể chui vào đó mọi lúc mọi nơi. Lúc đầu chỉ là mỗi đêm trước lúc đi ngủ, trưng ra vẻ mặt chờ mong nhìn Hà Hoa. Qua một thời gian, Hà Hoa lại phát hiện ánh mắt này của hắn không chỉ có ở buổi tối.
Giống như lúc này, đang là buổi chiều làm việc giữa đồng, cô mang thức ăn và nước uống đến cho hắn, hắn ăn uống no nê xong ngồi trên tảng đá ánh mắt nhìn cô đăm đăm. Hà Hoa chưa từng nghe nói ăn no lại sinh lòng tà dâm? Nhưng nhìn ánh mắt Trường Sinh lúc này cô cảm giác có gì đó không ổn, chột dạ quay đầu sang chỗ khác không nhìn hắn.
Trường Sinh ngồi ngẩn ra trong chốc lát, rồi chạy lại kéo tay Hà Hoa.
Hà Hoa lôi hắn lại: “Làm gì?”
Trường Sinh không nói gì, cứ kéo cô chạy về phía cánh rừng rậm lá.
Hà Hoa càng cảm thấy không ổn, chỉ sợ là mình đoán trúng, vừa bất an kéo lại vừa kêu lên: “Ban ngày ban mặt chạy vào rừng