Tác giả: Phúc Bảo
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1307 lượt.
cũng đã hoàn thành một loạt nghi thức nào đó, gấp gáp tới nỗi không thể chờ được vội vàng tách hai chân cô ra, không rườm rà lập tức thúc mạnh người.
Kết quả… đâm không chuẩn.
“A!” Hà Hoa kêu rên lên một tiếng, mới lần đầu tiên biết đến mùi vị ái dục, bị cú đâm trượt này khiến cô giật thót người.
Trường Sinh nhìn Hà Hoa đầy vẻ xin lỗi áy náy, cúi đầu xuống thúc người lần thứ hai. Lần này hắn vô cùng cẩn thận, nhưng thử đi thử lại vẫn không nắm được trọng điểm, lại sợ Hà Hoa bị đau mà không dám đâm mạnh vào, cứ thế đưa người liên tục vài lần vẫn không đúng cách.
Trường Sinh bắt đầu sốt ruột, lông mày hắn nhíu chặt, môi mím chặt lại thành đường thẳng, bắt đầu tự chiến đấu với chính bản thân mình.
Hà Hoa sao chịu nổi thân dưới mình bị người ta thử đi thử lại như vậy, nhìn hắn tức giận sốt ruột, lại sợ hắn lần đầu ân ái không thành mà bị đả kích. Lúc này cũng bất chấp ngượng ngùng, hơi hơi nhổm dậy, muốn đưa tay phối hợp với hắn một chút. Có điều cô vừa mới nhổm người dậy liền bị Trường Sinh ấn xuống, không cho nhổm dậy: “Nàng nằm xuống!”
Hà Hoa nghĩ thầm chắc hẳn chuyện này liên quan đến vấn đề tự tôn đàn ông của hắn, vì thế đành phải ngoan ngoãn nằm xuống.
Trường Sinh quỳ gối vào giữa hai chân Hà Hoa, nhấc hai chân của cô đặt lên vai, cúi mặt xuống phía dưới của cô bắt đầu nghiên cứu.
Hà Hoa bị hắn nhìn chằm chắm vào nơi đó, cảm thấy bản thân mình mắc cỡ sắp chết đến nơi, lại không dám gọi hắn ngẩng lên. Xấu hổ nhấc cánh tay che mặt, hai mắt nhắm chặt lại, để mặc hắn thích làm gì thì làm.
Trường Sinh nhìn chằm chằm vào nơi ấy, cảm thấy chắc hẳn đã tìm được đúng chỗ rồi, nhưng vẫn chưa yên tâm cho lắm, vì thế đưa ngón tay của mình chọc chọc vào nơi ấy.
“Ư…” Cả người Hà Hoa co rút lại, cảm nhận rõ ràng ngón tay Trường Sinh đang sượt qua sượt lại dưới thân mình, ngón tay thăm dò, rất nhẹ nhưng lại khiến cô vừa ngứa ngáy râm ran vừa mềm nhũn người, thân mình run rẩy.
Trường Sinh chăm chú nhìn vào nơi bí ẩn của Hà Hoa, nơi đó ẩm ướt trơn mượt. Bản năng đàn ông khiến hắn nhận định đó là nơi cần vào, giơ tay tách rộng chân Hà Hoa ra, đưa vật đó của mình đâm vào, cho tới tận khi vào sâu tới hết, nằm gọn trong đó không thể vào thêm được nữa mới dừng lại.
Hà Hoa cảm thấy bản thân mình bị xâm nhập, căng chặt, đâm thủng. Cô nắm chặt tấm trải giường, dùng sức cắn chặt môi, nhưng mà tiếng rên rỉ đau đớn vẫn theo kẽ răng cô lọt ra ngoài.
Trường Sinh trừng mắt nhìn chằm chằm vào nơi hai người gắn kết, trong đầu liên tục vang lên: Ta và Hà Hoa kết chặt vào nhau, ta tiến vào bên trong Hà Hoa, ta ở bên trong Hà Hoa.
Còn có thể vào sâu hơn nữa … Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, theo bản năng Trường Sinh rút ra lại ấn vào thật mạnh, động thắt lưng một cái, hai cái, ba cái…
Thân thể hòa sâu vào thân thể, khiến cho Trường Sinh có một niềm thỏa mãn chưa bao giờ có, hắn đỡ lấy eo Hà Hoa, giống như muốn đâm thủng Hà Hoa, một lần lại thêm một lần ra sức luật động.
Do lần đầu tiên mà Hà Hoa đã bị Trường Sinh tiến công mạnh mẽ chẳng chút dịu dàng nào, khiến cô lúc đầu còn nghiến răng chịu đựng, nhưng sau đó thật sự không chịu nổi, cũng chẳng muốn nghĩ xem có đả kích đến Trường Sinh hay không chỉ run rẩy gọi tên hắn: “Trường … Trường Sinh … Trường Sinh…” Thậm chí gục đầu cầu xin: “Được rồi … Đừng … Đừng làm … nữa …. Trường … Sinh …”
Nhưng mà Trường Sinh hoàn toàn không nghe thấy gì cả, cả người hắn đang đắm chìm vào cảm giác hưng phấn khoái cảm vô hạn, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: vào sâu hơn nữa … Hà Hoa là của ta … Ta ở bên trong Hà Hoa … ta muốn vào sâu hơn nữa … Vào sâu hơn nữa …
Đến cuối cùng Hà Hoa cũng bỏ cuộc không cầu xin hắn nữa, cô cảm thấy bản thân mình đã không thuộc về mình nữa rồi, từ trong ra ngoài đều biến thành Trường Sinh mất rồi. Lúc Trường Sinh sắp tới cao trào, lại ra sức rất nhanh rất mạnh liên tục ra vào, Hà Hoa thậm chí cảm thấy bản thân mình sắp ngất tới nơi rồi.
“Ưm…” Trường Sinh rên một tiếng thỏa mãn, hắn để chất lỏng nóng bỏng kia chảy tràn vào trong thân thể Hà Hoa. Hai người đã xong lần ân ái đầu tiên.
Mồ hôi đầy người, hai người quấn chặt lấy nhau, càng không ngừng thở hổn hển. Trường Sinh rất lâu vẫn không muốn rút ra khỏi thân thể Hà Hoa, hắn nằm trên người Hà Hoa, áp mặt vào một bên mặt cô, dùng chóp mũi cọ cọ lỗ tai cô, vô cùng quyến luyến gọi tên cô: ” Hà Hoa … Hà Hoa …”
Sáng sớm hôm sau, lúc Hà Hoa đang say giấc, cô mơ màng nghe thấy tiếng gà gáy vang lên bên ngoài, tối hôm qua cô đã trải qua đêm “Động phòng hoa chúc”, lúc này ngay cả sức đưa tay lên kéo chăn cũng không có, cô chỉ mơ mơ màng màng nghĩ, nếu sáng nay Trường Sinh còn dám tới giật chăn của cô, cô sẽ đá một cái, hét vô mặt hắn, rồi liều mạng với hắn.
Hà Hoa chậm rãi khép hai mí mắt lại, qua một lúc lâu, tấm chăn trên mình cô vẫn còn nguyên vẹn, trong lòng thầm nghĩ hắn cũng không phải là một kẻ khốn quá cố chấp, nhưng lúc này cô cũng không có lòng dạ nào mà cảm động, cô thầm