Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Tác giả: Phúc Bảo

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341284

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1284 lượt.

khác chứ? Lần trước chàng đã thừa nhận rồi, nói cái gì là “Đâu có … giữ cho cô ấy hết”, ta còn nhớ rõ, chàng đừng có chối.”
“A … Ơ …” Trường Sinh lẩm bẩm không biết nên giải thích thế nào, nét mặt vô cùng bối rối.
Hà Hoa thấy dáng vẻ kia của hắn thật rất muốn cười, nhưng cố nén, nhếch miệng nói: “Chàng ngẩn ra làm gì? Còn không nhanh về làm ấm túi ngủ đi.”
Trường Sinh cúi đầu miết miết cái hộp nhỏ của mình, không cam lòng bỏ đi.
Đợi đến lúc hắn đi rồi Hà Hoa nhịn không nổi nữa bật cười, tiếp tục dọn dẹp nhà bếp, mất cả buổi cuối cùng cũng dọn dẹp ngăn nắp mọi thứ, cô phủi phủi tay quay trở về phòng.
Cô đoán chắc Trường Sinh sẽ nghe lời cô chui vào nằm trong túi ngủ của cô, nhưng cô bước vào phòng liền nhìn thấy túi ngủ của cô trống không, còn Trường Sinh đang nằm trong túi ngủ của hắn, còn dùng chăn che kín cả người không chừa một khe hở nào.
Hà Hoa cười, cô biết lúc Trường Sinh giận hắn sẽ kéo kín mít. Dáng vẻ lúc này của hắn, chắc là vì cô không chịu nhận quà của hắn mà bực bội đây.
Cô bất đắc dĩ cười cười không nói lời nào, cởi áo trèo lên giường ngủ, vừa lật chăn ra cô choáng váng.
Trên tấm đệm của cô trải đầy một đống đậu phộng, có lớn, có nhỏ, tròn tròn, dẹp dẹp, còn có nhiều hạt vừa nhìn qua đã biết hắn cất giữ từ rất lâu, chúng đã khô queo lại, nếu nhìn kỹ, thậm chí trên đó còn có hạt đã bị mục ra phấn hơn nửa hạt. Cô đoán chắc hắn đã đem tất cả đậu phộng mình cất giữ rãi hết vào trong túi ngủ của cô.
Hà Hoa vừa tức giận vừa buồn cười, quay đầu nhìn Trường Sinh, nhưng thấy ở dưới chăn của hắn lộ ra một cái khe nhỏ, cô vừa nhìn qua, cái khe hở kia tức thì bị đóng lại, sau đó cô thấy hắn xoay xoay người trong chăn, che kín tất cả các khe hở từ mọi phía, giống như sợ cô đem tất cả đậu phộng trả lại hết cho hắn.
Hà Hoa buồn cười, giả vờ giận dữ: “Bảo chàng làm ấm túi ngủ cho ta, chàng làm ấm cho ta bằng cách này sao?”
Trường Sinh rúc người trong tấm chăn kín mít, đáp lại một câu: “Ta làm ấm rồi, làm ấm xong rồi mới bỏ đậu phộng vào mà.”
Hà Hoa hỏi: “Ấm rồi thì sao, chàng rãi một đống đậu phộng lên đây bảo ta ngủ thế nào?”
Trường Sinh đáp: “Nàng dọn hết là được, rồi cất chúng trong tủ của nàng …” Dừng lại một chút, hắn lại bổ sung thêm một câu: “Chi bằng nàng vào trong túi ngủ của ta đi, hai chúng ta ngủ cùng nhau.”
Hà Hoa che miệng cố không cười ra tiếng, tỏ vẻ nghiêm trang: “Chàng nghĩ hay thật, chàng làm túi ngủ của ta trở nên lộn xộn, ta phạt chàng tối nay không được nằm gần ta.” Dứt lời, cô chăm chú gom hết đậu phộng bỏ vào trong hộp gỗ, thậm chí cả những hạt đã mục thành bột cô cũng không bỏ đi. Chờ thu dọn hết, rồi đặt chiếc hộp vào trong cái tủ ở đầu giường, cô lại xốc chăn Trường Sinh đã trải lên giường lật sang mặt kia, trải xa xa Trường Sinh, thổi đèn rồi nằm xuống.
Sau khi tắt đèn, Trường Sinh chui ra khỏi túi ngủ bò tới, dùng vẻ mặt đáng thương nhìn chằm chằm gáy Hà Hoa, rõ rành rành là bộ dáng bị bỏ rơi. Ngẩn người, rồi xốc chăn lên, kéo tấm chăn của mình về phía Hà Hoa. Nhưng hắn chỉ vừa nhúc nhích, chợt nghe tiếng Hà Hoa xoay lưng lại: “Làm gì đó? Chàng kéo chăn đúng không?”
“Đâu có” Trường Sinh vô thức nói dối, ngẫm nghĩ một chút, nói: “Ta … Ta đi đi tiểu …” Vừa dứt lời hắn giả vờ mang dép xuống giường ra khỏi phòng, bước ra cửa đứng một lát mới quay trở về, ngóng cổ nhìn Hà Hoa báo cáo: “Ta tiểu xong rồi.”
Hà Hoa nằm xoay lưng lại với hắn, cố sức nín nhịn mới không bật cười thành tiếng, bảo: “Tiểu rồi thì đi ngủ, báo với ta làm gì.”
“Ừ.” Trường Sinh đáp, vừa cẩn thận nhìn Hà Hoa, vừa lén lút kéo kéo chăn đệm đến chỗ cô, sau đó leo lên giường chui vào túi ngủ.
Hà Hoa mở to mắt lẳng lặng nằm, chưa được bao lâu, cô lại nghe thấy Trường Sinh vén chăn ngồi dậy, vờ lẩm bẩm “Lại mắc tiểu rồi …” Nói xong, hắn lại xỏ dép, tiếng bước chân đi đến cửa phòng thì dừng lại, đứng yên lặng trong chốc lát, lại bước vào phòng, tự mình lặng lẽ dịch chăn tới thêm một chút.
Hà Hoa ra sức bấu chặt tay mình. Nằm được một lát, lần thứ ba cô nghe thấy Trường Sinh đứng dậy, vờ lẩm bẩm một mình muốn đi đến nhà vệ sinh, nhưng hắn đi tới cửa đứng yên lặng một lát rồi nhanh chóng quay lại, sau đó lén lén lút lút kéo chăn qua…
Trường Sinh cứ làm thế mấy lần, rốt cuộc ‘thần không biết quỷ không hay’ đã kéo chăn đệm đến bên cạnh Hà Hoa, sau đó dường như thấy âm mưu đã được thực hiện liền cười cười, hắn cảm thấy thật thỏa mãn chui vào trong.
Hắn nghiêng người nhìn Hà Hoa một lát, nhích từng tí một về phía trước, bàn tay bất an cào cào trong túi ngủ của mình, làm liều thò tay ra khỏi chăn, giống như kẻ trộm sờ vào chăn Hà Hoa. Đầu tiên là khẽ chạm ngón tay vào, sau đó nhẹ nhàng sờ sờ thắt lưng của cô, thấy cô không có phản ứng, nghĩ rằng cô đã ngủ rồi, hắn vội vàng chui tọt vào trong túi ngủ của cô, gối đầu lên gối của cô, từ phía sau ôm cô vào lòng.
Hà Hoa cố nhịn không lên tiếng, giả vờ đang ngủ, muốn xem xem hắn định làm gì. Đợi một lát cũng không thấy hắn nhúc nhích nữa, nhưng thấy hắn áp sát cả thân mình lên người cô, hơi thở