Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341067
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1067 lượt.
ười vào một căn phòng riêng, nhân viên mang đồ ăn vặt và đồ uống lên rồi rời đi. Lưu Minh Nghĩa nhìn thấy máy chọn bài, mắt liền sáng như đèn pha, bổ nhào tới chọn một danh sách bài thật dài. Thấy danh sách toàn mấy bài sến sẩm, Tô Mạch ngán ngẩm vô cùng, vì thế cô ngồi xuống vị trí gần máy chọn bài, nhân lúc Lưu Minh Nghĩa đang “nghỉ giải lao”, liền xóa hết những bài anh ta chọn đi, thay bằng một ca khúc hát đôi kinh điển Chuyện tình Hiroshima.
Tô Mạch muốn hát chung với Cố An Sênh, nhưng Lưu Minh Nghĩa không biết điều cứ giữ micro không chịu buông, đã thế còn lớn tiếng nói: “Tô Mạch, bài này tớ cũng thích lắm. Tụi mình hát đôi đi!”.
Tô Mạch tức giận lao tới cướp micro. Hai người giằng co một hồi không phân thắng bại, ấy vậy mà chỉ cần ba chữ “Lưu Minh Nghĩa!” được Lập Hạ gằn giọng, anh chàng họ Lưu kia đã ngoan ngoãn đầu hàng.
Thực ra, Cố An Sênh không thường xuyên đến mấy chỗ này. Hôm nay chủ động mời chẳng qua là vì đã lâu ba người không tụ tập. Lần đầu tiên hát trước mặt nhiều người, Cố An Sênh có chút không quen, lúc mới cất giọng, tiếng rất nhỏ, sau đó mới to dần lên rồi cuối cùng là dõng dạc và kiên định. Giọng hát của anh có sự tinh tế giống với Trương Tín Triết, nhưng hát Chuyện tình Hiroshima bằng giọng của Trương Tín Triết nghe hơi buồn cười. Tuy nhiên, Tô Mạch vẫn bị đắm chìm vào đó.
Đến phần lời của nữ, Tô Mạch hát không có kỹ thuật, nhưng lại chan chứa tình cảm. Ai tinh ý sẽ nhìn thấy trên vẻ mặt cô như viết rõ hai chữ “thâm tình”, dường như cô chính là nữ chính trong ca khúc đó.
Không cam tâm tình nguyện để người khác vượt mặt, Lưu Minh Nghĩa ngay sau đó chọn một bản tình ca buồn da diết. Lúc thể hiện, vẻ cợt nhả trên mặt anh ta hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ánh mắt nghiêm nghị không ngừng nhìn về phía Lập Hạ. Nhưng Lập Hạ một mực quay đầu đi chỗ khác, cố tình làm như không thấy.
Nếu tám mươi tuổi em vẫn chưa có áo cưới, anh có thể tặng em một bó hoa hay không? Đáng tiếc, em nói cả đời này chỉ lấy mình anh ta.
Quan tâm em, yêu thương em, quý trọng em, nhưng chẳng thể đợi được em [*'>.
Nháy mắt, mọi chuyện đã được sáng tỏ.
Tô Mạch tức giận hét vào điện thoại: “Bảo Chu Gia Ngôn đi chết đi!”, sau đó liền tắt máy, bàn tay run run đến nỗi phải ấn mấy lần mới được.
Lập Hạ đứng bên cạnh, thoáng cái đã hiểu ra mọi chuyện.
Cuối cùng thì điều cô sợ hãi nhất cũng đã xảy ra.
Hai người quay trở vào phòng hát, Cố An Sênh và Lưu Minh Nghĩa đã đi đâu mất tăm, có lẽ là đi tìm hai cô.
Tô Mạch cho rằng Lập Hạ sẽ suy sụp, sẽ khóc lóc. Nhưng lúc này Lập Hạ vẫn tỏ ra bình thản, cô ngồi lặng im hồi lâu, sau đó đột nhiên cầm micro lên rồi cất tiếng hát mà không cần đệm nhạc.
Không biết nỗi đau khổ này sẽ kéo dài bao lâu, nhưng tôi tin nhất định sẽ rất cô độc.
Hóa ra thiên trường địa cửu là để hình dung nỗi đau đớn, thủy chung son sắc để rồi cuối cùng chỉ nhận lấy cô đơn.
Anh ấy không có lỗi, mà là tình yêu của anh ấy quá ngắn ngủi. Anh ấy không có lỗi, mà là tôi đã tự lao đầu vào lửa.
Tôi chỉ mong có một thứ gọi là kỷ niệm, chứ chẳng ôm mộng mơ về một cái kết bền lâu.
Anh ấy không có lỗi, chỉ là không sẵn lòng ở lại bên tôi. Anh ấy không có lỗi, chỉ là tình yêu đến không đúng lúc mà thôi.
Anh ấy không có lỗi, chỉ là không ở bên tôi đến phút giây sau cùng.
Anh ấy không có lỗi, không có lỗi…
Tô Mạch chẳng rõ mắt mình đã nhòe đi từ bao giờ. Bài hát kết thúc, Lập Hạ bỏ micro xuống, quay sang bên cạnh mới phát hiện Tô Mạch đang lặng lẽ khóc.
Cô nói: “Tô Mạch, tớ muốn có một thứ gọi là kỷ niệm, nhưng cũng muốn có cả một cái kết”.
Nhìn vẻ mặt của Lập Hạ lúc này, Tô Mạch cảm thấy trái tim mình đau nhói. Cô để Lập Hạ tựa vào vai mình, đôi môi mím chặt, âm thầm đưa ra một quyết định quan trọng.
Thứ Bảy, Tô Mạch gọi điện thoại cho Tần Sở, nói hôm nay sẽ không nấu cơm ở nhà mà mời anh ta ra ngoài ăn.
Bên kia, Tần Sở im lặng vài giây mới cất cao giọng hỏi: “Hồng Môn Yến?”.
Tô Mạch tức giận nghiến răng nói: “Không đi thì thôi!”, rồi lập tức dập máy. Cô thầm nghĩ, Tần Sở nhất định sẽ gọi lại, nào ngờ, đợi mãi không thấy tăm hơi đâu.
Thôi được rồi! Muốn nhờ vả người khác thì phải có lòng.
Tô Mạch tự nhủ như vậy, sau đó mặt dày gọi lại cho Tần Sở. Cuộc gọi được nối thông, cô chưa kịp nói gì đã nghe thấy tiếng người đàn ông kia hừ lạnh.
Tần Sở lên tiếng trước: “Nguyễn Tô Mạch, cô có là Tôn Ngộ Không cũng không thoát khỏi năm đầu ngón tay của tôi đâu”.
…
Hết giờ làm, Tần Sở liền lái xe tới địa điểm Tô Mạch đã hẹn trước.
Nơi này khá hẻo lánh, anh phải hỏi thăm mấy lần mới tìm thấy. Hai bên đường là những sạp hàng nằm kề nhau, những người bán hàng chào mời khách liên tục không biết mệt mỏi.
Vừa bước vào quán lẩu nhỏ chật kín người, Tần Sở đã trông thấy Tô Mạch đang vẫy tay gọi mình. Không gian vừa nhỏ vừa ồn ào, anh hơi nhíu mày, nhưng vẫn đi đến chỗ cô.
“Tôi biết ngay mà, chỗ cô hẹn chắc chắn chẳng có gì hay ho”.
“Tần Sở! Anh đừng tưởng chỉ những chỗ đốt tiền m