Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chẳng Thể Nói Lời Yêu

Chẳng Thể Nói Lời Yêu

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341056

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1056 lượt.

ới là những chỗ tốt nhất. Quán này làm đồ ăn truyền thống cực kỳ ngon đấy.”
Lúc này, phục vụ đem nồi nẩu đến. Trông thấy nồi nước đỏ sôi sùng sục, Tần Sở bất giác đưa tay lên che mũi và miệng. Tô Mạch không để ý biểu hiện khác lạ của anh. Một lát sau, không thấy Tần Sở động đũa, cô mới chủ động gắp thức ăn vào bát cho anh.
“Anh ăn thử mà xem, ngon thật mà!”
Tần Sở bấy giờ mới miễn cưỡng lên tiếng: “Cô làm quản gia thật tắc trách. Chẳng lẽ cô không biết tôi ăn đồ cay sẽ bị dị ứng?”.
Tô Mạch mất hứng, buông đũa nói: “Tôi đâu phải con giun trong bụng anh, anh không nói thì sao tôi biết được”.
Tiếp xúc một thời gian, Tần Sở đã hiểu được phần nào tính cách của Tô Mạch. Càng cãi nhau, cô càng hưng phấn, vì thế anh hạn chế tranh luận với cô. Anh đứng dậy vờ như muốn bỏ đi, quả nhiên Tô Mạch vội vàng giữ anh lại.
“Này, anh nếm thử chút đi mà. Món này ngọt, nhìn đỏ thế thôi chứ không hề cay”.
Chẳng mấy khi thấy cô đáng yêu thế này, Tần Sở mềm lòng, lại ngồi xuống, gắp một miếng bỏ vào miệng. Sau đó, anh mím môi, gượng gạo “ừm” một tiếng.
“Ừm” là thế nào? Ngon hay không ngon?
Thấy Tần Sở ăn hết thức ăn mà cô gắp sẵn, rồi lại nhìn vào trong nồi lẩu, Tô Mạch bấy giờ mới yên tâm.
Rất nhiều thứ, nếu không thử thì sẽ chẳng thể nào biết được mùi vị của nó. Cũng giống như đối với con người, nếu không tiếp xúc, thì làm sao biết được bản chất của họ?
Trong quán đông người nên ngột ngạt, Tần Sở đã cởi áo khoác nhưng vẫn nhễ nhại mồ hôi.
Bỗng nhiên, ai đó hô lên một tiếng: “Thanh tra đến!”.
Những người bán hàng rong vội vàng thu dọn quán và bỏ chạy tán loạn. Tần Sở vẫn ung dung ngồi ăn, Tô Mạch vội vàng kéo anh đứng dậy.
“Sao thế?” Tần Sở ngơ ngác hỏi.
Tô Mạch hơi ngây người trước bộ dạng có vẻ “ngốc nghếch” này của anh.
“Có thanh tra an ninh, mau đi thôi, kẻo chủ quán gặp phiền phức”.
Tần Sở nhìn cô mấy giây rồi kéo cô lại.
“Gì thế?” Tô Mạch hỏi.
“Chúng ta nên giúp một tay chứ nhỉ?” Anh thản nhiên đáp.
Đồ đạc trong quán khá nhiều, chủ quán xoay sở không kịp. Đúng lúc này thì một chiếc xe tuần tra lao đến, mấy người đàn ông mặc đồng phục nhảy xuống, chẳng nói chẳng rằng liền khuân hết bàn ghế chất lên thùng xe. Chủ quán luôn miệng van nài, cậu con trai chừng mười tuổi đứng bên cạnh sợ hãi khóc lớn, nhưng đám người kia chẳng thay đổi sắc mặt. Xung quanh, người dân xúm lại xem mỗi lúc một đông. Tô Mạch rất thương hai bố con chủ quán nhưng chẳng thể giúp gì, cô quay lại phía sau định “giận cá chém thớt” thì phát hiện Tần Sở đang đứng đằng xa nói chuyện điện thoại, không rõ có chuyện gì, Tô Mạch thấy anh ta lệnh cho những người khác trả lại bàn ghế cho chủ quán.
Thái độ của họ đột nhiên quay ngoắt một trăm tám mươi độ như thế, Tô Mạch cũng có thể lờ mờ đoán ra nguyên do.
Cô nghiêng đầu nhìn Tần Sở, trong lòng bỗng xuất hiện một thứ cảm giác khó tả.
Trong thành phố này, đi đến đâu cũng bắt gặp những ô cửa sổ sáng lung linh. Màn đêm sáng rực, sáng đến nỗi gương mặt người đàn ông tuấn tú đang đứng cạnh cô cũng có thứ gì đó tỏa ra lấp lánh.
Tần Sở lái xe đưa Tô Mạch về nhà. Đến đầu ngõ, xe đã dừng nhưng Tô Mạch chần chừ không xuống ngay. Tần Sở cũng không hỏi, hai người cứ ngồi lặng im như vậy rất lâu.
Dường như đã sắp xếp hoàn chỉnh câu nói, Tô Mạch mới cẩn thận lên tiếng: “Tôi… có thể nhờ anh một việc được không?”.
Tần Sở nhướng mày: “Tôi đã đợi rất lâu rồi đấy, Tô Mạch! Tối nay cô đột nhiên ngoan ngoãn như thế, tôi không quen chút nào. Rốt cuộc là có chuyện gì?”.
Nghe vậy, Tô Mạch chỉ muốn mắng người đàn ông này một trận, nhưng sợ đắc tội với anh ta, lại làm hỏng chuyện của Lập Hạ, thế nên cô đành nhẫn nhịn.
Kỳ nghỉ hè đã trôi qua được nửa tháng, Tô Mạch ngán ngẩm lật giở quyển sách tham khảo trong tay. Thời tiết thì nóng nực, chiếc quạt điện bé tí ì ạch quay như đuổi ruồi, đã thế còn phát ra những âm thanh ro ro nhức óc, càng khiến Tô Mạch thêm bực dọc.
Lập Hạ cầm túi kem quẳng tới trước mặt cô.
“Mới có một tuần không gặp mà như người mất hồn! Cái đồ lụy tình!”.
Tô Mạch chẳng buồn mở miệng đôi co. Nhưng một giây tiếp theo, điện thoại báo có tin nhắn đến. Trông thấy cái tên Cố An Sênh, hai mắt cô sáng rực như đèn pha, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Công ty của ông Cố Minh đã chuyển tới thành phố B, mới đi vào ổn định tổ chức nên cần tuyển rất nhiều trợ lý và lễ tân. Cố An Sênh sau khi hỏi ý kiến bố, liền gọi điện báo cho Tô Mạch và Lập Hạ chuẩn bị tới phỏng vấn xin việc.
Hai cô mừng rỡ cùng nhau chọn lựa trang phục. Tô Mạch thử hết bộ này đến bộ khác, đứng trước gương ngắm nghía thật lâu, còn hỏi Lập Hạ: “Cậu thấy bộ này có phải hơi thiếu trang trọng không?”.
Lập Hạ đã chọn xong từ lâu, đang ngồi trên giường xem Tô Mạch trình diễn thời trang, bèn cất tiếng trêu chọc: “Đâu phải con dâu ra mắt mẹ chồng, cậu phấn khích như thế làm cái gì chứ?”.
“Ngộ nhỡ tớ gặp bố của Cố An Sênh thì sao? Tớ nhất định phải để lại ấn tượng tốt cho bác ấy, chưa biết chừng sau này tớ là con dâu nhà họ Cố ấy chứ!”
Nói ra câu này, Tô Mạch cũng cảm thấy bu


The Soda Pop