Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút
Tác giả: Mễ Mễ Lạp
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341103
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1103 lượt.
Trải qua một ngày bên nhau, tôi hiểu rằng mặc dù anh chàng này tính tình rất hiền hòa nhưng một khi đã kiên quyết điều gì thì còn cố chấp hơn ai hết!
Về tới nhà, chiếc đồng hồ trên tường đã chỉ gần 11 giờ đêm.
Tôi thả người trên chiếc ghế sô pha, đột nhiên phát hiện ra những điều Nam Trúc Du nói hoàn toàn chính xác: mặc dù khi vui chơi không cảm nhận thấy, nhưng một khi ngồi yên tĩnh lại sẽ thấy toàn thân đang vô cùng rệu rã!
“Reng…reng…reng…”, tôi đang chuẩn bị đi tắm thì đột nhiên điện thoại trong phòng đổ chuông.
Là Nam Trúc Du sao? Trực giác mách bảo tôi như vậy. Nhất định là anh ấy. Chẳng nhẽ anh ấy cũng đang lưu luyến như tôi sao? Hài, mình lưu luyến gì chứ? Nam Trúc Du đâu phải là sở thích của mình? Tôi thêm một lần nữa hạ quyết tâm!
“A lô, Lâm Xuân Vũ nghe đây!”, tôi nhấc máy đưa sát vào tai nghe
“A lô, chào em, Tiểu Vũ!”, từ đầu dây bên kia, một giọng nói là lạ, quen quen vang lên. Không phải là giọng nói trong trẻo, đáng yêu và ngọt ngào như kẹo bông của Nam Trúc Du, mà là một giọng nói này trầm ấm của con trai, là giọng nói mà vô số lần tôi mong được nghe thấy qua điện thoại.
“Hội…hội trưởng Mậu Nhất?”, tôi căng thẳng hỏi.
“Ha ha, vui quá, Tiểu Vũ nhận ra giọng anh à?”, Mậu Nhất cười khẽ trong điện thoại, tiếng cười sảng khoái vang lên bên tai tôi.
Hội trưởng à, làm sao em có thể không nhận ra giọng của anh được chứ? Trái tim tôi như muốn hét thật to điều đó!
“Tiểu Vũ à, không biết ngày mai em có thể bớt chút thời gian đến câu lạc bộ kịch nói để bàn bạc đôi chút về vở kịch lần trước anh nói với em không? Anh biết ngày mai là chủ nhật, là ngày nghỉ của em, nếu không phiền…”
“Không phiền gì đâu anh ạ! Có gì đâu mà phiền hả anh? Em mừng còn không kịp nữa là…”, hội trưởng Mậu Nhất còn chưa kịp nói hết, tôi đã hào hứng ngắt lời.
Chỉ là…thôi chết rồi, trong lúc vui mừng quá mức, tôi đã nói hết cả tâm trạng của mình ra rồi.
Cái gì gọi là “Em mừng còn không kịp nữa là…”. Ôi trời ơi, không biết anh Mậu Nhất đang nghĩ gì về câu nói vừa rồi của tôi đây?
‘Ha ha, thật sao? Vậy thì chiều ngày mai, anh đợi em ở câu lạc bộ nhé!”, giọng nói dịu dàng và ấm áp của hội trưởng Mậu Nhất thoảng qua bên tai tôi.
Hình như hội trưởng Mậu Nhất không phát hiện ra tình cảm của tôi dành cho anh. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không khỏi thất vọng: tôi đã nói rõ như vậy rồi, tại sao hội trưởng còn không nhận ra?
“Được”, tôi gật đầu đồng ý.
Cho dù thế nào thì hôm nay cũng được coi là một ngày hạnh phúc đối với tôi! Đầu tiên là được cùng vui chơi đã đời cả ngày với Nam Trúc Du. Nói thực lòng, từ nhỏ tới lớn, những ngày được vui chơi thực sự vui vẻ của tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay! Về đến nhà lại nhận được điện thoại của Mậu Nhất, hẹn gặp vào ngày mai ở câu lạc bộ…
Oa ha ha…Tối nay chắc là tôi sẽ hưng phấn đến không ngủ được mất!
Loạn rồi, cuộc sống của tôi loạn mất rồi!
Tôi đứng trước tấm gương to, kiểm tra kĩ lưỡng bản thân qua chiếc gương.
Một chiếc váy liền màu hồng phấn, hai dải lụa mềm mại vắt ngay qua cổ áo, kết thành hình cái nơ rất dễ thương ở trước ngực. Có thể nói, chiếc váy này đã giúp tôi tăng thêm vài phần “nữ tính”. Tôi đi một đôi giày mũi tròn, cao gót màu trắng, sau gót giày còn có dán một chiếc nơ hình con bướm, gợi cảm và đáng yêu, vô cùng cân xứng với chiếc váy tôi đang mặc.
Ha ha ha…tôi hài lòng nhìn bản thân mình trong gương. Mặc dù chiếc váy khiến cho phần vai của tôi lộ ra ngoài, cảm giác có chút kì quặc, mặc dù đôi giày cao gót dưới chân khiến cho những bước đi của tôi trở nên lảo đảo như người say rượu. Nhưng…cho dù thế nào đi chăng nữa, hôm nay nhất định tôi phải trở thành một cô gái dịu dàng và nữ tính.
Ha ha, Lâm Xuân Vũ, mày phải cố lên! Hãy lấy ngày hôm nay là điểm khởi đầu, hãy để cho hội trưởng Mậu Nhất nhìn thấy bộ dạng nữ tính và dịu dàng của mày đi! Sau một hồi tự cổ vũ cho bản thân, tôi liền mở cửa, bước đi “uyển chuyển” trên đôi giày cao gót.
Tại câu lạc bộ kịch nói của trường trung học Thần Nam.
Tôi ngã nhào ra đất, nhưng lạ chưa, tại sao nền đất lại mềm như vậy nhỉ, hơn nữa mông tôi lại còn không cảm thấy đau nữa chứ?
Tôi đưa tay ra sờ xuống nền đất, tại sao nền đất lại mềm thế nhỉ? Lại còn âm ấm nữa chứ?
Tôi nghi hoặc cúi đầu xuống để xem xem mông mình đã ngồi lên vật gì mà lại không cảm thấy đau đớn. Nhưng trời ơi, “thứ” mà tôi nhìn thấy chính là một cái mặt quỷ với cái miệng rộng ngoác.
Có hơi ấm…mặc dù biết rằng có hơi ấm thì đó chính là người, nhưng khi ánh mắt bất ngờ chạm phải cái mặt quỷ ấy, phản ứng đầu tiên của tôi là:
“Á…qu…quỷ…”, tôi lại lần nữa thét lên vì hoảng sợ, lập tức nhảy phắt ra khỏi người “con quỷ” đó rồi lùi lại phía sau với vận tốc của một chiếc tên lửa với mong muốn tránh xa cái con quỷ đó ra, càng xa càng tốt. Nào ngờ, chân tôi lại một lần nữa bị trượt do giày cao gót, toàn thân tôi lại đổ nhào về một phía do mất thăng bằng.
“Cẩn thận!”
Lại là giọng nói quen thuộc đó vang lên.
Khi đang vô vọng