Tác giả: Mễ Mễ Lạp
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1164 lượt.
c, ví dụ như thính khác và xúc giác lại trở nên vô cùng nhạy bén. Vì vậy trong bóng tối, tôi có thể cảm nhận được rõ ràng cảm giác an toàn khi bàn tay của Nam Trúc Du nắm chặt lấy bàn tay tôi, thậm chí cảm nhận được cả hơi ấm từ lòng bàn tay anh đang truyền sang tôi.
“Á..á….á……a…a…Nam Trúc Du, xác…xác…chết!”, một cái bóng trắng lắc lư trước mặt tôi, tôi thét lên rồi lao bổ vào lòng Nam Trúc Du.
“Đừng sợ, Tiểu Vũ, có anh ở đây rồi!”, Nam Trúc Du vỗ vỗ vào vai tôi an ủi.
“Ối….ma….a… nhện kìa!”, còn chưa kịp bình tĩnh lại thì một con nhện khổng lồ từ trên cao hạ xuống từ phía sau lưng chúng tôi khiến cho tôi sợ chết khiếp, lại một lần nữa lao vào lòng Nam Trúc Du.
Tiếp theo đó là: quỷ hút máu, xác chết treo cổ, ma cây, ác quỷ…nói chung là đủ loại ma quỷ với muôn hình muôn vẻ từ đâu lần lượt lao ra. Còn tôi, sau vài lần bị hù dọa đến sợ chết khiếp đã hoàn toàn nép chặt trong vòng tay của Trúc Du, không dám ngẩng đầu lên nhìn nữa rồi.
Không hiểu vì sao, rõ ràng là một thư sinh yếu ớt, rõ ràng là một người yếu ớt hơn cả tôi, vậy mà trước mặt anh tôi lại không thể kiểm soát được bản năng con gái của mình. Hơn nữa, cảm giác trốn trong vòng tay anh thật ấm áp, thật dễ chịu. Nếu có thể như thế này cả đời thì tốt biết mấy!
Nghĩ tới đay, tim tôi đột nhiên đập thình thịch, trong lồng ngực có một cảm giác gì đó thật khó tả. Tôi làm sao thế nhỉ?
Không biết bao lâu sau đó, khi Trúc Du vỗ vỗ vào vai tôi nói:
“Không sao rồi em ạ”, tôi mới dám ngẩng đầu lên. Lúc này tôi mới phát hiện chúng tôi đã ra khỏi căn nhà ma rồi.
Ánh nắng rực rỡ chiếu rọi xuống mặt đất. Tôi ngẩng đầu nhìn, lần đầu tiên trong đời cảm thấy ánh nắng thật đáng yêu!
“Hay quá anh Trúc Du ơi, cuối cùng thì em cũng ra ngoài rồi!”, tôi sung sướng ôm chặt lấy cánh tay của Nam Trúc Du.
“Ái…”, một tiếng rên khe khẽ vang lên.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, thấy lông mày của Nam Trúc Du hơi nhíu lại, tay trái đang xoa xoa cánh tay phải.
“Anh sao thế?”, tôi kéo ống tay áo của Trúc Du lên, dấu tay màu đỏ hằn rõ trên làn da trắng nõn của anh. Đó chính là kết quả của việc lúc nãy trong căn nhà ma, tôi đã bám chặt vào tay anh mà không chịu buông ra.
“Anh là đồ ngốc à, bị em siết đau như vậy mà sao không chịu nói?”, tôi tức tối quát anh.
“Tiểu Vũ, anh không sao mà, nhìn nó đỏ thế thôi chứ thực ra không đau lắm đâu em ạ! Đợi một tí là hết ngay ấy mà! Thật đấy!”, thấy tôi tức giận, Nam Trúc Du vội vàng giải thích.
Nam Trúc Du ơi, anh đúng là đồ ngốc mà!
Tôi cúi đầu, thổi nhè nhẹ lên vết hằn trên tay anh.
Vừa thổi tôi vừa mắng thầm anh trong bụng: Nam Trúc Du, anh đúng là đồ ngốc!
Vol 4. Chiếc vòng đeo tay
Chơi trong khu giải trí suốt một buổi chiều khiến cho cả hai chúng tôi đều cảm thấy mệt. Sau khi ăn KFC, tôi và Nam Trúc Du liền quyết định tận dụng khoảng thời gian còn lại để đi xem phim.
Mặc dù vừa ra khỏi rạp chiếu phim là tôi đã không còn nhớ nội dung của bộ phim là gì nữa, nhưng nhìn thấy Nam Trúc Du đứng bên cạnh, vẻ mặt hài lòng tôi lại cảm thấy bộ phim vô vị làm lãng phí hai tiếng đồng hồ cũng thật xứng đáng!
Nếu như tôi không nhầm thì anh chàng này hình như chưa bao giờ đến rạp xem phim.
Lúc ra khỏi rạp chiếu phim đã là 9 rưỡi, hai người chúng tôi vai sát vai đi bộ về nhà. Không ai trong chúng tôi lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng này, cũng không nghĩ đến việc bắt xe về nhà, chỉ lặng lẽ đi bên nhau như vậy.
Bầu trời đêm thật đẹp!
Những vì sao lấp lánh trên bầu trời trông như những viên đá quý, rải rác trên mảnh lụa màu đen huyền ảo, tạo ra một cảnh tượng vô cùng tuyệt diệu!
Đi hết con đường lại đến một ngã rẽ.
Người đi lại trên con phố này ngày càng đông đúc, những đôi tình nhân thân mật đi ngang qua chúng tôi.
“Nam Trúc Du, anh nhìn kìa, bên kia náo nhiệt quá!”, tôi hào hứng chỉ về phía bên kia đường, mừng rỡ cứ như thế Colombo vừa phát hiện ra châu lục mới vậy.
“Đó chính là khu chợ đêm nổi tiếng nhất thành phố, khoảng 9~11 giờ đêm chính là khi chợ đêm náo nhiệt nhất. Rất nhiều những đôi tình nhân và sinh viên đều đến đây mua sắm. Bởi vì ở đây cực kì nhiều đồ, giá cả lại cực kì rẻ”.
“Chợ đêm?”, hai mắt tôi tròn xoe, nhìn chăm chăm vào những sạp hàng hai bên đường. “Em có nghe bạn bè nhắc đến chợ đêm nhưng chưa bao giờ đến đây, nào ngờ nơi đây còn náo nhiệt hơn cả những gì em tưởng tượng! Nam Trúc Du, anh có biết trong chợ đêm người ta bán cái gì không?”
“Trong chợ đêm cái gì cũng có! Các mặt hàng ở đó thậm chí còn nhiều hơn cả trong bách hóa cơ đấy!”. Cả ngày nay, rất nhiều nơi vui chơi mà chúng tôi đến đối với Nam Trúc Du là đều là lần đầu tiên, khó khăn lắm mới đến một nơi mà đối với tôi hoàn toàn mới mẻ, thế nên anh bắt đầu hào hứng giải thích cho tôi về chợ đêm: “Tiểu Vũ à, chợ đêm rất thú vị, có đồ ăn, đồ dùng, quần áo…tất cả mọi thứ em đều có thể mua ở đây, hơn nữa giá cả lại rất rẻ, mà chất lượng sản phẩm cũng chẳng thua kém là mấy so với những mặt hàng với giả cả trên trời ở trong các bách hóa! Hàng hóa ở đây thậm chí còn đáng yêu hơn nhiều!”
“Thật á?”, trước