Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341413
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1413 lượt.
a ấy chứ. Chu Cánh trước giờ không nhận báo viết phỏng vấn, nay nếu Tạp chí mình xuất bản bài về ông ta chắc chắn sẽ bán được số lượng lớn.”
Thưởng ư? Lương Hoà cảm thấy run lên, nhớ tới cái trâm cài áo màu xanh kia. Từ lần trước cô đeo đi dự tiệc về sau cũng chưa sờ tới thêm lần nào nữa. Mỗi lần nhớ tới cái trâm đó cô lại có cảm giác vướng vất ở trong long không giải thích được, cảm thấy nó không phải là một món đồ trang sức bình thường mà càng giống như một bí mật nhỏ vô cùng trân quý.
Cô nhìn tập tài liệu trong tay, lặng lẽ cười.
Thành phố B
Tàu hoả nổi lên một hồi còi dài, xình xịch giảm dần tốc độ rồi dừng lại, chỉ một lát sau đầu tàu vốn màu xanh đậm đã bị từng màn từng màn tuyết rơi xuống phủ trắng xoá. Bắt đầu từ lúc bọn họ lên tàu đi Nội Mông Cổ thì tuyết đã rơi, mới đầu chỉ là những bông hoa tuyết nhỏ li ti li ti, sang tới tối hôm qua đã rơi dày hơn nhiều lắm. Khi bắt đầu tiến dần vào thảo nguyên thì đường càng ngày càng khó đi dần, tuyết lại rơi nhiều, vì thế sau khi xuống tàu chuyển sang di chuyển bằng xe, Quân khu hạ lệnh lái xe phải tranh thủ đến thị trấn Chu Nhật Hoà thuộc địa phận kỳ Tô Ni Đặc Hữu (1) một cách nhanh nhất có thể, trước khi tuyết rơi dày hơn phải đến được căn cứ diễn tập.
Đa số các chiến sĩ trên vai đều đeo ba lô cùng hành trang đứng tập hợp, xếp hàng chờ lên xe. Một vài người tỏ vẻ bất mãn với việc này, tuy không dám biểu hiện rõ ra nhưng vẫn tỏ vẻ không an phận, nhỏ giọng than thở cùng đồng đội trong hàng ngũ. Những người khác liếc mắt nhìn họ qua một lần rồi lại tiếp tục tập trung vào việc của mình, không chú ý đến bọn họ thêm nữa.
Các đội trưởng đột xuất bị tập hợp hội ý từ trước, phó đoàn trưởng Nhạc Khải giờ phải thay Cố Hoài Ninh cai quản cả đội. Lúc này anh thấy doanh trưởng doanh Một – Trương Văn đứng ở hàng đầu tiên của doanh Một với dáng vẻ uể oải xiêu vẹo thì nổi giận. Vốn bình thường mỗi lần nhìn vẻ kiêu ngạo vênh váo của Trương Văn anh đã không vừa mắt, suốt ngày ra vẻ ta đây con ông cháu cha, không cần làm gì cũng được thăng quan tiến chức. Nhạc Khải không kiêng nể gì nói thẳng: “Doanh trưởng Một, cậu cho đội ngũ sắp xếp chỉnh tề lại để chuẩn bị lên xe xuất phát!”
Trương Văn nghe vậy thì không được thoải mái cho lắm. Anh ta vốn dĩ không muốn tham gia tập trận lần này, cũng đã gọi điện về nhà nhờ ba mình tác động hộ, nhưng ba anh ta không đồng ý, nói nên đi để học hỏi thêm kinh nghiệm, nếu có thể thì tranh thủ lập công sau này cũng có thêm lý do để thăng chức, miễn việc bị người ta gièm pha ra vào. Vì thế nên Trương Văn đành phải đi Nội Mông Cổ. Không ngờ không được ngồi xe đàng hoàng mà phải ngồi xe thùng kiểu này, trong lòng vốn đã bực bội lại càng thêm cáu kỉnh, há mồm chửi thề một câu: “Mẹ nó!”.
Lục Khinh Vũ cũng biết Cố lão tướng quân, lúc này nghe Triệu Kiền Hoà nói không khỏi muốn cười. Nhưng lúc này Cố Hoài Ninh đang răn đe binh sĩ cô không thể cười, đành giả lơ như không nghe câu nói của Triệu Kiền Hoà. Trong lòng cô lại nghĩ, dáng vẻ tức giận của Cố Hoài Ninh hình như cô chỉ được chứng kiến một lần trước đây. Lần đó cũng không hay ho gì, cho nên cô cũng ít khi nhớ tới.
Bạn đang doc truyen online tại: WWW.
Từ thành phố B đến Nội Mông Cổ không quá xa, chỉ cách nhau hơn 500km. Dựa vào tốc độ của xe cùng đường xá thì đi khoảng mười hai, mười ba tiếng là đến nơi. Đi đến gần tối thì cả đoàn xe dừng lại, cấp trên thông báo phải nhường đường cho tàu đêm, sáng mai mới lại đi tiếp. Vì thế cả đoàn quân đành dừng lại ở giữa cánh đồng hoang vu.
Không biết ai mở cửa sổ xe, một cơn gió lạnh cùng những bông tuyết tán loạn thổi ùa vào, trong xe toàn bộ mọi người bị lạnh không kịp thở.
Triệu Kiền Hoà dậm chân một cái: “Con mẹ nó, thế này là muốn ép người ta chết đây mà!”
Cố Hoài Ninh đang ngồi bất động, nghe tiếng oán thán liền ngẩng đầu lên liếc một cái: “Chú ý tác phong kỷ luật!”
Triệu Kiền Hoà bĩu môi, anh nghĩ đến Quân Khu Quảng Châu giờ này đang di chuyển ở Huệ Châu, nhịn không được bật cười: “Bọn mình chỉ có hơn 500km mà phải dừng xe nhường đường mất hai ngày, bọn Huệ Châu bên kia phải đi vòng quanh thảo nguyên Nội Mông Cổ thì cảm giác như thế nào nhỉ, há há!”
Trong khi Cố Hoài Ninh không thèm đáp lời thì Lục Khinh Vũ cười nhẹ: “Sao anh cứ trông mong người ta gặp nạn thế hả, dù sao bọn họ cũng được xem như là đồng đội của anh mà!”
Triệu Kiền Hoà hừ một tiếng, Lục Khinh Vũ định nói tiếp bỗng nhiên cô hắt xì một cái.
Cố Hoài Ninh hơi nghiêng người sang nói: “Lạnh quá cẩn thận bị cảm!”
Bị cảm? Lục Khinh Vũ chớp chớp mắt mấy cái: “Không đến mức thế đâu, trời lạnh thế này hắt xì một cái cũng là bình thường mà!“
“Được rồi cô ạ!” Triệu Kiền Hòa vỗ nhẹ mái tóc ngắn của Lục Khinh Vũ nói,“Cô nên mặc thêm nhiều vào, tới nơi lại bị cảm thì hỏng hết việc. Có một câu nói như thế nào nhỉ, à, đúng rồi, ra quân chưa kịp chiến thắng thì đã chết!” (2)
“Hứ!” Lục Khinh Vũ lườm anh một cái. “Ba lô của tôi để tít bên trong kia, giờ l