Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341459

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1459 lượt.

cái, cô bé mím miệng bất mãn nhìn mẹ, Lâm Nhiên lườm con, “Không lễ phép gì cả, nhanh đi thu dọn đồ đạc đi.”
Lương Hoà cảm thấy buồn cười, vội vàng khom người giúp đỡ họ soạn đồ. Cô bé Trương Hân phụng phịu đứng ỳ tại chỗ không chịu nhúc nhích, “Con hỏi thật mà.” Nói xong đôi mắt sáng ngời chạy đến bên cạnh Lương Hoà, “Cô, cô có biết trong cảm nhận của cháu, chú Hoài Ninh phong độ nhất là lúc nào không?”
Lương Hoà đờ người ra, không biết trả lời như thế nào.
Cô bé thấy Lương Hoà không nói lời nào thì cười khanh khách, “Để cháu kể cho cô nhé, lúc đó cháu đi với mẹ đến đơn vị thăm ba, đúng lúc toàn bộ đơn vị được nghỉ hai ngày, cho nên có rất nhiều người nhà cũng đến thăm thân nhân. Người đông quá nên nhà khách không đủ chỗ để ở, cho nên đa phần đành phải ra trọ ở khách sạn bên ngoài, có nhiều binh sĩ đến đêm cũng không trở về đơn vị.”
Lương Hoà cười cười, im lặng tiếp tục nghe cô bé kể.
“Ba cháu và chú Hoài Ninh lúc đó phải xử lý rất nhiều trường hợp, bận lắm, vì thế chú Hoài Ninh liền nói, “Các cậu muốn đêm không về cũng được, cứ mang giấy đăng ký kết hôn ra đây cho tôi, nếu không thì các cậu chính là vi phạm kỷ luật!”" Cô bé miêu tả rất sinh động, đôi mắt lấp lánh toả sáng, cười khanh khách, “Oa, rất là phong độ, trong nháy mắt cháu cảm thấy chấn động đứng cả tim!”
Lương Hoà nhịn không được bật cười. Cô bé này năm nay mới mười ba tuổi, vậy mà mồm mép liến thoắng bắng nhắng, hơn nữa không hề bẽn lẽn cố kỵ, có nhiều điểm thật giống thằng nhóc tai hoạ Cố Gia Minh. Có thể tưởng tượng đối với đứa con gái hoạt bát như vậy Lâm Nhiên cũng khá đau đầu. Cô bé nói xong liền bị mẹ lấy ngón tay dí dí vào trán:
“Mau, mau đi làm việc đi, cứ nói hươu nói vượn trước mặt cô như thế, coi chừng mẹ đánh đít bây giờ!”
Cô bé rụt rụt cổ, ngoan ngoãn đi làm việc. Lâm Nhiên nhìn con gái, ánh mắt vừa yêu thương vừa bất đắc dĩ, lắc đầu nói, “Đứa bé này bị cô chiều nên hư quá, nói toàn chuyện không đâu, cháu đừng để ý.”
Lương Hoà lắc đầu, “Không sao đâu cô ạ, cô bé linh hoạt hiếu động như vậy cũng rất tốt, ở bên cạnh mình cũng sẽ không thấy buồn.”
Lâm Nhiên cười, trong đôi mắt ánh lên sự tự hào của người mẹ, “Ừm, nhìn vậy thôi chứ rất biết cách làm mẹ vui vẻ, thành tích học tập cũng không để mẹ phải phàn nàn gì.”
Lương Hoà mỉm cười.
o————–o
Khi Lương Hoà về nhà đã không thấy hai người lớn kia đâu cả, từ đầu tới đuôi cô còn chưa kịp nói câu nào với họ. Điều làm cho cô ngạc nhiên hơn là, hôm nay anh cũng không đi làm, so với hai ngày trước thì nhàn nhã đến mức kỳ quái.
“Anh không phải đi làm sao?” Vừa thay giày Lương Hoà vừa hỏi.
Cố Hoài Ninh đang đọc báo, trả lời lơ đãng, “Mấy hôm nay chỉ có nhiệm vụ tiếp đãi thủ trưởng thôi. Cô Lâm thế nào rồi?”
“Ừm, mọi việc cũng gần xong rồi, cô bé con rất thú vị.”
Cố Hoài Ninh hơi nhướn mày, “Nghịch ngợm y hệt thằng nhóc kia, lúc nào cũng làm cho người ta đau hết cả đầu.”
Lương Hoà không nén được bật cười, hẳn là suốt ngày anh bị cô bé ấy xoắn lấy không tha cho nên mới nói như vậy. Cô ngẫm nghĩ một chút, hỏi, “Sao vậy, anh không thích trẻ con sao?”
Vừa dứt lời liền thấy bàn tay cầm báo của anh rung lên, đặt tờ báo xuống bàn, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô một cách chăm chú khiến Lương Hoà bối rối. Anh cứ nhìn như vậy mãi tới lúc Lương Hoà nhịn không được sắp bùng nổ mới cười khẽ,“Trẻ con à?”
Ẩn ý sâu xa của cô bị anh nắm bắt một cách chuẩn xác, Lương Hoà ngượng ngiụ định lảng sang chuyện khác, vừa quay người thì vòng eo đã bị cánh tay anh ôm siết lấy, cô lập tức không nhúc nhích được. Lương Hoà vừa xấu hổ vừa giận dỗi, lần nào anh cũng sử dụng chiêu này, càng ảo não là lần nào anh cũng chỉ ra tay một lần lập tức đã thành công.
Giọng anh thở nhẹ bên tai cô, “Anh chỉ thích trẻ con của chúng ta thôi!”
Lương Hoà quay đầu lại lườm anh, “Như vậy thì không công bằng chút nào!”
Nghe vậy anh ngửa đầu cười cười, rồi càng ôm cô chặt hơn vào lòng, nói “Bà xã, sinh cho anh một đứa con đi!”
Âm thanh ấm áp tràn đầy yêu thương và dịu dàng ấy khiến cô không thể kìm chế được nhịp đập của trái tim mình. Dường như trong giọng nói ấy còn ẩn chứa một nỗi khát khao mãnh liệt, tới mức nghe xong cô ngẩn cả người, chậm rãi xoay mặt lại nhìn anh, trong đôi mắt đen và sáng ấy của anh, tràn đầy sự yêu thương và chân thành.
Qua một lát, Lương Hoà chậm rãi nở một nụ cười, cô áp trán vào ngực anh, cũng dùng giọng nói chân thành nhất từ trái tim đáp lại, “Được rồi.”
Dứt lời cô liền bị nhấc bổng lên, Lương Hoà hét lên kinh hãi, ôm chặt lấy cổ anh“Anh làm gì vậy?”
Anh nhìn cô nở nụ cười bỡn cợt, “Em đoán xem?”
Nếu muốn sinh con, đương nhiên phải cố gắng chứ còn làm gì nữa!!!
o————-o
Hôm sau Cố Hoài Ninh đưa các vị thủ trưởng đi bệnh viện thăm Diệp Lão. Trước khi anh đi Lương Hoà vẫn còn nằm trong chăn giả bộ như còn đang ngủ, Cố Hoài Ninh cũng hiểu tính tình nhút nhát của cô, không muốn ép buộc, cười cười kéo chăn đắp lại cho vợ xong mới đi ra ngoài. Thật ra mà nói cô không đi cũng tốt, ở đó mấy hôm nay đều có rất nhiều người ra vào thăm hỏi, đều