Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341677
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.
ngừng xoa xoa vào nhau nhằm làm ấm hơn một chút. Diệp Dĩ Trinh liếc nhìn cô một cái, vươn tay vặn mở điều hoà, chỉ chốc lát sau hơi ấm liền tràn ra lan toả trong xe.
“Cảm thấy không được tự nhiên phải không?” Diệp Dĩ Trinh đột nhiên hỏi.
Lương Hoà im lặng tỏ vẻ cam chịu. Diệp Dĩ Trinh cười cười, vô-lăng chuyển một vòng tròn, xe dừng vững vàng trước cổng viện.
“Không có giấy phép nên xe không được vào, chỉ đưa được đến đây thôi.”
Tốc độ của Lamborghini nhanh đến mức cô không thích ứng kịp, lơ mơ nhìn cảnh vật xung quanh rồi ngượng ngiụ xuống xe, chào tạm biệt với vẻ câu nệ.
Xuyên qua nửa cửa kính xe Diệp Dĩ Trinh nhìn cô cười, “Lương Hoà, tôi và ông cụ ý tứ giống nhau, sẽ không bắt buộc gì hết. Thật ra không khó để nhận ra, ông cụ là thật lòng yêu thương cô, nhận người thân hay không không quan trọng. Với tôi, cô chỉ cần xem như bạn của Cố Tam là được, đừng suy nghĩ nhiều quá, vui vẻ lên đi.”
Cô nghe vậy thì sửng sốt, hỏi “Hoài Ninh đã nói gì với anh sao?”
“Hắn không bao giờ kể khổ đâu, là vì tôi biết đọc suy nghĩ của người khác mà thôi.” Nói xong anh bật cười lên sang sảng, nhấn chân ga lướt xe vù đi.
Đọc được suy nghĩ của người khác? Lương Hoà lầm bầm mỉm cười, đột nhiên hắt xì một cái, vội vàng khép chặt vạt áo khoác chạy nhanh vào trong.
o————–o
Đến tối Lương Hoà đem chuyện này kể lại cho Cố Hoài Ninh nghe, bàn tay đang cởi quần áo của anh dừng lại, vẻ mặt buồn cười, “Tự nhiên hắn nói như vậy hả?”
Lương Hoà cầm lấy quần áo mà anh vừa thay ra treo lên móc, vẻ mặt đầy tò mò nhìn anh.
“Hắn từng học Tâm lý học, về mặt nghiên cứu tâm lý người khác quả thật là rất khá, một giáo sư người nước ngoài từng nói FBI không nhận hắn quả là một tổn thất.” Cố Hoài Ninh nghiêng đầu cười, hỏi Lương Hoà,“Chuyện này mà hắn cũng nói với em sao?”
Cô mím môi, “Ừhm, anh ta không giống anh, có chuyện gì cũng giấu rất kĩ.”
Giọng nói của cô hơi khác lạ, Cố Hoài Ninh đang bưng cốc nước lên nửa chừng liền đặt xuống, mắt nheo lại nhìn Lương Hoà, “Ồ? Vậy em nói xem anh giấu em cái gì nào?”
Lương Hoà không trả lời. Anh đã cố tình che giấu rồi thì làm sao cô có thể biết được? Cô ngước mắt nhìn Cố Hoài Ninh, thấy anh híp mắt lại, ngửa đầu tựa lưng vào trên ghế sô pha nghỉ ngơi, có lẽ là rất mệt mỏi. Có lẽ ánh nhìn của cô quá mức riết róng, nhắm mắt chẳng bao lâu anh liền từ từ mở mắt ra, đôi mắt hẹp mà dài lập tức nhìn thấy dáng vẻ thờ thẫn của cô, trong mắt anh loé sáng một nụ cười.
Ánh nhìn đó của anh khiến Lương Hoà đỏ mặt, xoay người đi vào bếp định nấu cơm, thắt lưng lại bị người kia túm từ phía sau, kéo một cái đã tha cô lại ngồi trên ghế sô pha. Anh cúi đầu áp sát má xuống vành tai cô, hỏi nhỏ, “Đã nghĩ ra tội trạng gì của anh chưa?”
Da mặt của người này càng ngày càng dày. Lương Hoà vừa xấu hổ vừa giận dữ, xoay người lại hỏi anh, “Vậy anh nói cho em biết, cả ngày hôm nay anh đi đâu?”
Cô hỏi xong liền cảm thấy cả người anh cứng lại, rồi ngay lập tức cô đã nghe anh trả lời, giọng nói thản nhiên như cũ, “Không có việc gì quan trọng cả..” Anh chưa nói dứt đã cảm nhận được bàn tay mềm của cô đặt trên cánh tay anh, dường như là sắp đẩy tay anh ra khỏi thắt lưng cô. Cố Hoài Ninh nhớ tới lời nói vừa nãy, vô cùng ngoan ngoãn sửa miệng “Ừm, đơn vị xảy ra một số việc, anh đi xử lý một chút thôi mà.”
Nói xong cũng không thấy cô phản ứng gì cả, Cố Hoài Ninh cảm thấy cô hơi là lạ, xoay mặt cô lại, hỏi khẽ, “Sao vậy?”
Lương Hoà ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Dường như có những chùm sáng lung linh như pháo hoa ẩn chứa trong ánh mắt ấy, một đôi mắt rất rất sáng, và đẹp. Ánh mắt này luôn vô cùng thâm thuý và sâu sắc, không lần nào nhìn mà cô đoán được cảm xúc, càng không đoán được tâm tư của anh. Bây giờ thì sao chứ? Bây giờ có hiểu biết hơn được một chút nào không? Lương Hoà tự hỏi chính mình, nhưng vẫn như trước không có câu trả lời nào cả.
Thật ra mà nói cô cũng không phải cố gắng để có được đáp án cho vấn đề này, cô chỉ hi vọng hai người cũng có thể giống như những cặp vợ chồng khác, chia sẻ với nhau những niềm vui hay nỗi buồn, cùng nhau thống khổ sầu bi. Những ngày tháng như vậy, bà ngoại của cô không có được, mẹ của cô cũng không có được, nay, đến lượt cô, có thể có được hay không, dù chỉ một chút mà thôi?!
“Cố Hoài Ninh” Cô nhẹ giọng gọi.
“Ừm?”
“Kể cho em biết chuyện của anh, được không?”
Anh kinh ngạc nhíu mày, cúi đầu nhìn cô, đôi mắt màu hổ phách tràn đầy vẻ nghiêm túc cùng với chờ mong. Thở dài một hơi, anh nói, “Em muốn biết chuyện gì?”
Lương Hoà cố gắng ngồi thẳng lưng lên, đôi mắt chớp khẽ mấy cái, cười hì hì quăng ra ba chữ “Mối tình đầu.”
Vừa dứt lại đã bị anh liếc mắt lườm một cái, “Chẳng lẽ Diệp Vận Đồng chưa nói cho em biết hay sao? Anh cứ tưởng chị ấy đem cả gốc gác của anh đều bày ra hết rồi chứ.”
“Chị ấy không hề nói chút nào cả” Cô thề thốt phủ nhận.
Cố Hoài Ninh đứng dậy đi rót một cốc nước, uống xong lại mở miệng, “Không có mối tình đầu.”
“Làm sao có thể không có?” Lương Hoà kinh ngạc hô lên, thấy ánh mắt anh hí