Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341450
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1450 lượt.
à minh chứng xác đáng nhất, so đo nhiều quá quả nhiên là dễ dàng bị thương thân. Nghiêng người quay lại cô liền thấy bóng dáng người nọ đang mặc quần áo. Ánh mắt cô lướt qua vòng eo mạnh mẽ của anh, bờ vai rộng cùng với tấm lưng thẳng thắn, cuối cùng cô dừng lại nhìn ở hai vết thương trên vai anh, giữa làn da màu đồng nổi bật hai dấu vết móng tay đỏ sậm, được “ban tặng” bởi cô trong một giờ phút không thể kìm long tối hôm qua.
Có thể cái nhìn của cô quá nóng bỏng, anh chậm rãi xoay người lại, thấy vẻ mặt háo sắc của cô thì nhếch miệng cười khẽ, bước tới bên giường cúi xuống, đúng lúc đó điện thoại trong tay anh đột nhiên vang lên. Lương Hoà mặt đỏ bừng vội vàng xoay lưng sang chỗ khác, nằm im nghe giọng anh trầm ấm mà bình tĩnh từ phía sau truyền tới.
Không biết điện thoại của ai, nghe rất lâu anh mới cúp máy. Từ đầu đến cuối Cố Hoài Ninh chỉ nói hai câu “Alô” và “Biết rồi“, rất đơn giản và gọn gàng khiến tính tò mò của cô trỗi dậy, vểnh tai lên muốn nghe được rõ hơn. Có điều bên kia nói quá nhỏ, cô chẳng nghe được gì. Lương Hoà vùi đầu định lui trở lại vào trong chăn thì nghe anh nhẹ giọng kêu.
“Nếu không mệt quá thì dậy đi, lát nữa có khách tới nhà.”
Lương Hoà nháy mắt liền hiểu được ý anh, gật gật đầu.
o————–o
Cố Trường Chí vào nhà ánh mắt nhìn xung quanh đánh giá một lượt, Cố Hoài Ninh pha trà rót mời hai người xong rồi ngồi im lặng trên ghế sô pha, chú Hai đôi mắt cười cười nhìn anh.
“Chuyện này làm mẹ cháu giận lắm đấy.”
Cố Hoài Ninh cũng cười, vẫn im lặng không nói. Tuần tra xong một vòng Cố lão gia ngồi xuống, hừ một tiếng, “Thằng này từ nhỏ đến lớn có bao giờ nghe lời ba mẹ đâu. Mẹ nó có tức giận đến mấy đi nữa cũng không làm gì được.”
Cố Hoài Ninh trầm ngâm một lát, cảm thấy không nên phản bác lại vẫn là tốt nhất. Anh quay sang nhìn ông chú: “Chú Trương mất khi nào vậy ạ, vì sao lại không phát tang?”
“Ông ấy yêu cầu như vậy, lễ tang cũng làm rất đơn giản, không muốn phô trương quá, xong xuôi thủ tục rồi đưa đi hoả táng luôn.” Ông dừng lại một chút, nhớ lại chuyện khi đó trên khuôn mặt ông hiện lên vẻ tiếc nuối ân hận,“Bị bệnh tật hành hạ suy sụp tới mức như vậy, chắc là cũng không muốn để cho người khác nhìn thấy, càng thêm đau lòng mà thôi.”
Quả thật là.. Cố Hoài Ninh nhịn không được nở một nụ cười khổ.
Ba anh nghe xong mặt cũng nhăn lại, thở dài “Là tại nhà chúng ta không lo lắng chu đáo, người ta có ơn với mình như vậy mà..“
Cố Trường Minh hổ thẹn cười, “Bây giờ đưa hai mẹ con họ đến đây rồi, Hoài Ninh thay chúng ta quan tâm cho chu đáo nhé, đừng để cho họ thiếu thốn. Con bé năm nay học lớp 8, để ý liên hệ cho nó vào nhập học ở trường nào tốt một chút.”
“Vâng, con biết rồi.”
Cố Trường Chí nhìn vẻ bình tĩnh của anh hỏi, “Mấy hôm nay Lương Hoà thế nào? Mẹ con ở nhà suốt ngày nhắc đến nó.”
Cố Hoài Ninh cười lạnh nhạt, “Nhờ phúc của ba, cô ấy vẫn khoẻ.”
Anh vừa nói xong thì Cố Trường Minh bật cười, “Hoài Ninh chắc cháu vẫn chưa biết, ngày xưa mẹ cháu khó sinh, lại nhất định không chịu mổ, sợ có ảnh hưởng tới cháu. Sau cùng đến lúc nguy kịch quá ba cháu phải cương quyết bắt buộc, đẩy mẹ cháu vào phòng giải phẫu. Cho nên mẹ cháu mới yêu thương cháu như vậy.”
Ba anh hừ một tiếng, “Hừ, vậy chuyện xảy ra mấy ngày nay là sao? Lơi lỏng đến mức để bọn nó luồn lách vi phạm luật như thế là sao?”
Lời ông nói khiến Cố Hoài Ninh nhịn không được nhíu mày lại, chỉ thoáng qua một chút sau đó vẻ mặt anh liền khôi phục như cũ, “Chuyện này con sẽ tự tay xử lý, nhưng cũng cần chú Hai giúp đỡ trấn áp một chút.”
Cố Trường Minh gật gật đầu, xem như đồng ý.
o————-o
Đơn vị thu xếp cấp cho hai mẹ con Lâm Nhiên một căn hộ ở tầng hai, diện tích cũng khá rộng. Đồ đạc vẫn chưa đưa đến hết, chỉ có một vài đồ gia dụng doanh trại đưa tạm tới, cho nên căn nhà nhìn khá trống trải.
Lương Hoà khom người đặt vali xuống sàn, ngẩng đầu liền nhìn thấy mảnh băng tang trên tay Lâm Nhiên, ngạc nhiên sửng sốt. Lâm Nhiên thấy vậy thì cười nhẹ, lấy từ trong túi ra di ảnh của chồng đặt lên giữa bàn, nói “Vừa mới qua đời, có lẽ cháu không biết ông ấy phải không?”
Khoé miệng Lương Hoà hơi giật khẽ, cuối cùng chỉ nói một câu, “Cô, cố gắng nén đau buồn giữ gìn sức khoẻ để còn lo cho em nó nữa ạ.”
Lâm Nhiên đưa tay lên quệt mắt, “Không sao, năm xưa ông ấy tham gia trận đánh đó rồi bị nạn, lúc đó cô đã khóc khô cả nước mắt rồi, giờ cũng khóc không được nữa. Đơn vị thu xếp thế này thật chu đáo quá, cô cũng an tâm nhiều lắm. Con người ta, vào lúc thương tâm mà có ai đó để dựa vào, thì sẽ nhanh chóng vượt qua được khó khăn đau khổ thôi…”
Chú Trương chỉ có một con gái tên Trương Hân, năm nay mười ba tuổi sắp lên lớp 8, tính tình hoạt bát đáng yêu. Hai cha con gặp nhau thì ít xa nhau thì nhiều, khi ba mất cô bé cũng không cảm thấy đau khổ mất mát sâu sắc như mẹ. Sau khi thu xếp hành lý của chính mình xong cô bé chạy tới ngồi dựa vào bên cạnh mẹ, nhìn Lương Hoà nói nhỏ, “Chú Hoài Ninh đẹp trai nhỉ, cô làm thế nào mà cua được chú ấy vậy?”
Vừa dứt lời liền bị mẹ cốc đầu cho một