Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342027
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.
nh ấy chuyển đồ đến nhà chị ta, trên hộp có viết địa chỉ, tôi mới tìm tới.”Cô gái tên Khương Mẫn Lan dừng lại, sau đó chỉ tay vào Trần Nhược Vũ: “Chu Hạo có đôi khi vô tình nhắc tới tên chị ấy, cho nên tôi nhớ rất rõ, người nhận hàng vừa hay ghi tên chị ấy.”
“Chu Triết chưa bao giờ gởi quà cho tôi.”Trần Nhược Vũ nhất định phải giải thích một chút.
“Sao lại không có, ngay cả biên lai tôi cũng thấy, chiếc nhận hơn 10,000 tệ, tôi khẳng định mình không nhìn nhầm.”
Trần Nhược Vũ há miệng chữ O, dọa người ghê, Mạnh Cổ cũng nhíu mày lại.
Trần Nhược Vũ hỏi: “Hơn 10,000 tệ mà dung chuyển phát nhanh sao?”
Mạnh Cổ cùng Khương Mẫn Lan cùng nhau trừng mắt, sau đó Mạnh Cổ thở dài: “Chỉ số thông minh của hai người này thật khiến tôi quá sốt ruột.”
Trần Nhược Vũ không phục: “Đồ đắt tiền như vậy đương nhiên phải đưa trực tiếp, sao lại dung chuyển phát, bị người khác lấy thì sao? Tôi nói sai gì chứ?”
Khương Mẫn Lan cũng nói: “Nhẫn được chuyển phát nhanh tới địa chỉ cần gởi, tôi nhớ rất kĩ tên người nhận và địa chỉ gởi tới, sao có thể nhầm lẫn được.”
“Một người tên là Chu Triết, một người tên là Chu Hạo, ngay cả tên cũng không giống nhau, thế mà hai người còn tranh cãi cả nửa ngày trời, sao lại không nhìn ra vấn đề? Tên người đàn ông đã khác nhau, chẳng lẽ hai người không nên hỏi tên người con gái một chút hay sao?”
Mạnh Cổ chỉ tay vào Trần Nhược Vũ, hỏi Khương Mẫn Lan: “Cô biết cô ấy là ai không?”
Mẫn Lan sửng sốt: “Đương nhiên biết. Cô ấy là Lương Tư Tư.”
Trần Nhược Vũ ngây người. Quả nhiên là Lương Tư Tư?
Mạnh Cổ quay đầu hỏi Trần Nhược Vũ: “Lương Tư Tư đâu?”
Trần Nhược Vũ lắc đầu: “Tư Tư không có ở nhà, cô ấy đi công tác rồi.”
“Được rồi.”Mạnh Cổ gật đầu, nhìn Khương Mẫn Lan nói: “Khương tiểu thư, bạn gái của tôi tên là Trần Nhược Vũ, không phải Lương Tư Tư người mà cô muốn tìm. Còn nữa, tôi hy vọng chuyện tình tay ba của các người lần sau ra bên ngoài mà giải quyết, đừng đến đây quấy rầy bạn gái của tôi. Khương Mẫn Lan và Chu Hạo – hai cái tên này tôi sẽ nhớ kĩ, tôi có thể điều tra được về lí lịch của hai người. Cho nên, phỉa nhớ kĩ lời tôi nói, về sau không được đến đây quấy rầy bạn gái tôi, nơi này là nhà của cô ấy, cô hiểu chưa?”
Khương Mẫn Lan hiển nhiên không nghĩ đại náo Ô Long Viện tới mức như thế này. Cô ta ngẩn người, không hề có chút phản ứng nào.
Mạnh Cổ nói lại một lần nữa, lần này Khương Mẫn Lan mới gật đầu.
Nói xong, Mạnh Cổ không hề tỏ ra khách sáo, kéo Trần Nhược Vũ vào nhà rồi đóng cửa lại.
Trần Nhược Vũ cảm thấy hơi thất thế. Cô vừa rồi mắng Mạnh Cổ đến vuốt mặt không kịp, còn coi thường anh. Cô ngồi trên sofa cúi gằm đầu xuống, có chút ngượng ngùng nhìn anh.
Mạnh Cổ thở dài một hơi, hỏi: “Trần Nhược Vũ, rốt cuộc thì em cảm thấy anh không an toàn đến thế nào?”
Trần Nhược Vũ muốn trả lời rằng, không phải, không phải cô không có cảm giác an toàn. Nhưng cô nói không nên lời.
Lúc người con gái kia tìm đến náo loạn. Lúc Khương Mẫn Lan nói rằng: “Người đàn ông cô yêu, là người của tôi”nếu cô bình tĩnh hơn, hỏi rõ ngọn nguồn của câu chuyện , có thể xóa tan được hiểu lầm. Thế nhưng, trực giác mach bảo rằng đó chính là bạn gái trước đây của Mạnh Cổ, nên cô nổi cơn thịnh nộ gọi Mạnh Cổ tới.
Cho nên, nếu hỏi rằng cô tin tưởng anh đến chừng nào, đương nhiên là con số 0.
“Được rồi.”Mạnh Cổ lại tự quyết định: “Anh có thể tự an ủi mình rằng là em yêu anh.”
Nhịp tim Trần Nhược Vũ lại nhảy tưng tưng, đương nhiên là cô yêu anh.
Cho tới bây giờ, cô đương nhiên biết là cô yêu anh. Nhưng cô do dự điều gì? Cô lo sợ điều gì?
Rõ ràng khi làm bạn than của anh, trong lòng cô so với hiện tại còn kiên quyết hơn nhiều.
Không có cảm giác an toàn, anh nói đúng.
Nếu anh là bạn tốt của cô,cô sẽ không lo lắng sẽ mất đi anh. Nếu anh là bạn trai của cô, so với quan hệ lỏng lẻo trước kia, cô lo lắng gấp trăm lần.
Cô còn đang rối bời trong suy nghĩ, đột nhiên thấy trước mắt mọi thứ chao đảo, anh kéo mạnh cô vào trong lòng, đặt một nụ hôn thật mạnh: “Nhìn thấy lần nào sẽ hôn lần đấy, chỉ có điều anh vẫn bị cảm, nên kĩ thuật hôn điêu luyện chưa phát huy được hết. “Giọng nói của anh đầy vẻ tiếc nuối.
Trần Nhược Vũ hồi phục lại tinh thần, đánh anh một cái.
Mạnh Cổ nói năng hùng hồn, đầy lý lẽ: “Anh từng xem một quyển tạp chí, trên đó có ghi rằng nếu nam nữ thường xuyên tiếp xúc than mật với nhau sẽ gia tăng cảm giác an toàn cho đôi bên.”
Trần Nhược Vũ nhíu mày: “Là nói phải lên giường sẽ có cảm giác, để đối phương chạy không thoát, đúng không?”Lời nói của một tên sắc lang còn ra cái vẻ văn hóa.
Mạnh Cổ cười haha: “Em yêu, lúc em thô tục anh rất thích.”Cô nhịn không được, đánh anh thêm cái nữa.
“Lúc em hung hăng với anh, em rất đáng yêu, anh đã nói điều này với em chưa?”
Trần Nhược Vũ rất muốn cười nhưng lại giả vờ lạnh lùng, lườm anh một cái.
Mạnh Cổ kéo qua kéo lại, nói: “Trần Nhược Vũ, Thích Dao em cũng đã gặp qua, chuyện trước đây của anh và cô ấy em cũng đã biết. Anh phải nói với em, người bạn gái thứ hai của anh tên là Bành Lệ Hinh, l