Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342026

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2026 lượt.

mặt người con gái kia gọi điện cho Mạnh Cổ. Rất nhanh, đã có người nghe máy. Mạnh Cổ cười hihi hỏi: “Nhanh như vậy em đã hẹn anh rồi sao?”
Trần Nhược Vũ không hề có hứng thú nói mấy lời nhảm nhí với anh, cô trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Anh đang đi làm sao?”
“Không phải, ở nhà.”
“Hay lắm, anh đến nhà tôi ngay lập tức!”
“Làm sao vậy?”Giọng nói của cô rất nghiêm túc lại còn có vẻ tức giận, đầu dây bên kia Mạnh Cổ không hiểu đang xảy ra chuyện gì.
“Bạn gái của anh đang ở nhà tôi!”Cô gào vào điện thoại, rồi dập mạnh máy.






Mạnh Cổ thăng đường giải oan
Mạnh Cổ cuống cuồng gọi lại nhưng cô không bắt máy.
Trần Nhược Vũ rất tức giận, cô không biết nên nói gì, dù sao chuyện trước mắt nhất định phải đợi anh tới để làm rõ.
Cô gái trước mắt mím chặt môi, đan ngón tay vào nhau, đương nhiên không đoán được Trần Nhược Vũ lại gọi nhân vật chính tới đây. Nhưng cô ta cũng không có ý định bỏ trốn, cô ta đến đây là vì bảo vệ quyền lực và địa vị của mình, cô phải chờ bằng được anh tới.
Trần Nhược Vũ đánh giá người con gái trước mắt, hỏi: “Cô là đối tượng xem mắt của anh ấy?”
“Em lên cơn điên gì vậy? Tùy tiện tìm một người con gái nói là bạn gái của anh.”Mạnh Cổ tỏ vẻ mất hứng, sắc mặt anh hơi tái, nhìn tỏ vẻ sốt ruột.
Người con gái kia cũng nói: “Cô có ý gì đây? Tôi tưởng gan cô to đến mức dám gọi A Hạo tới, gọi người tôi không biết đến làm gì, cô muốn như thế nào?”
Trần Nhược Vũ trợn tròn mắt, cô chỉ vào Mạnh Cổ: “Không phải anh ta?”
“Tôi không biết anh ta.”
“Anh không biết cô ấy.”
Một nam một nữ đồng thanh lên tiếng đáp.
Trần Nhược Vũ ngây người, hỏi lại: “A Hạo là ai?”
“Chu Hạo.”
“Tôi không quen ai là Chu Hạo, tôi chỉ quen người tên là Chu Triết.”
“Chu Triết? Anh, anh ấy còn dám dung tên giả sao? Anh ấy không phải tên là Chu Triết, mà tên là Chu Hạo.”
Trần Nhược Vũ trợn mắt há mồm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Mạnh Cổ ở bên cạnh bật cười, nói chen vào: “Anh là bệnh nhân, anh yêu cầu được ngồi xuống xem kịch.”
Trần Nhược Vũ trừng mắt với anh. Anh khoanh tay trước ngực: “Anh bị cú điện thoại của em dọa gần chết, vọi vàng chạy tới, đến bây giờ tim còn đang nhảy tưng tưng.”
“Đủ để chứng minh anh có tật giật mình.”
“Này, em đừng có gán tội cho người khác nhé. Nói đạo lý một chút được không?”
“Anh đừng tinh tướng đi, chắc anh cũng nghĩ sẽ có ngày bạn gái trước hoặc bạn gái bây giờ đến tìm tôi, cũng chẳng có gì là lạ đâu. Cho nên anh mới có cảm giác chột dạ, sợ sệt.”
“Em đang thẹn quá hóa giận sao?”. Mạnh Cổ tụt hứng, nhíu mày, xích gần lại bên cô: “Vây Chu Triết, Chu Hạo gì đó thì nên tính như nào đây, là anh ta gây chuyện, chuyện gì nên giải quyết thì phải giải quyết chứ, em cáu giận với anh làm gì.”
Trần Nhược Vũ nhất thời cứng họng, cũng biết chính mình có lỗi trước, nhưng cô vẫn rất tức giận: “Nói đi nói lại, cũng do đàn ông các anh xấu xa, chỉ thích chòng ghẹo con gái mới thấy hài long. Quá khốn nạn, khắp thiên hạ đàn ông đều xấu xa như nhau.”
“Là như nào?”Mạnh Cổ bắt đầu lên cơn. Thật sự là quá nuông chiều cô rồi nên bây giờ không biết phân biệt phải trái.
“Đáng coi thường!”Trần Nhược Vũ lại bắt đầu, nhưng cô cố gắng nhịn xuống.
Cô gái kia thấy mình bị cho ra rìa, không ai them để ý tới, đối phương thì đang cãi nhau oang oang, không khỏi thấy choáng váng đầu óc. Cô ta cố gắng chen vào: “Tóm lại, chị và A Hạo sé không thể có dây dưa gì cả. Chúng tôi sẽ mau chóng kết hôn, chị cũng có bạn trai, như vậy rốt cuộc là có ý gì? Chị muốn chứng minh anh ta yêu chị sâu đậm đến thế nào sao? Cố ý làm ra những chuyện như vậy sao? ”
“Cô làm sao mà biết được cô ấy là tiểu tam?”Mạnh Cổ quay đầu liền mắng: “Cô không biết cô ấy là bạn gái của tôi sao? Liên quan cái rắm đến tên đàn ông của nhà cô! Muốn đùa giỡn hay lên mặt thì đi mà nói với tên khốn kia kìa.”
Trần Nhược Vũ và cô gái kia đều sửng sốt, Mạnh Cổ mà điên lên thì rất dọa người.
Trần Nhược Vũ nhất thời sợ hãi, không dám chen miệng vào.
“Cô tên là gì?”Mạnh Cổ bắt đầu hỏi.
“Khương Mẫn Lan.”Bị Mạnh Cổ trấn áp, ngoan ngoãn trả lời.
Trần Nhược Vũ có phản ứng trở lại. Đúng, cô quên mất hỏi tên tuổi của đối phương.
“Cô làm sao biết địa chỉ ở đây mà tới?”Mạnh Cổ hỏi lại.
Trần Nhược Vũ tỏ ra đồng tình với câu hỏi này của Mạnh Cổ, vấn đề này rất quan trọng, cô ở bên cạnh gật mạnh đầu.
Mạnh Cổ liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó quay sang nhìn cô gái kia nói: “Cô tốt nhất lên nói rõ ràng bằng không với chuyện cô đến đây làm loạn nhà loạn cửa người ta như thế này, chúng tôi có thể báo cảnh sát. Xem nào, có thể gọi đây là vì tình yêu mà tìm tới tận nhà để báo thù, nói không chừng ai biết được cô có phải lên kế hoạch đột nhập vào nhà cướp bóc hay không.”
Trần Nhược Vũ nhất thời cảm thấy Mạnh Cổ so với cô khả năng ăn nói còn khôn khéo hơn tỉ lần, khi nghe anh nói đến vậy cô không thể nghĩ lại, cảm thấy may mắn khi mình đã không cho người lạ vào nhà.
“Báo cảnh sát gì chứ, anh đừng dọa tôi. Tôi nhìn thấy a